Tháng “cô hồn”, mùa báo hiếu

  • SONG ANH
  • 19.08.2016, 15:41

TTCT - Tháng 7 âm lịch. Tháng cô hồn. Sài Gòn như yên bình hơn. Phố xá như bớt chen chúc. Người đến chùa đông hơn. Những nụ cười rạng rỡ hơn, thân tình hơn.

Minh họa: Ry Nguyễn
Minh họa: Ry Nguyễn

Với tôi. Ký ức tháng cô hồn cứ đi theo cuộc đời tôi như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Sao quên được những đêm mưa rằm tháng 7, lũ trẻ nghèo xóm tôi xúm xít trước những cái mâm cúng “cô hồn các đảng” để chờ đợi giây phút gia chủ cúng xong hào phóng.

Lũ trẻ hăm hở xông vào, chen nhau giành giật những cái bánh in, những lóng mía, những viên kẹo đầy màu sắc, những đồng tiền lẻ nhưng quý giá vô chừng. Có đứa khóc tức tưởi vì không giành được bất kỳ thứ gì. Có đứa cười hớn hở khi đã lấy được khá nhiều đồ cúng rồi nhanh chân chạy mất.

Tháng 7. Trong căn nhà nhỏ chật chội bên cầu Thị Nghè, nội tôi thường kể cho tôi và mấy đứa nhỏ cùng xóm nghe câu chuyện Mục Liên xuống âm ty xin tội cho mẹ mình. Nội nói: Là người phải biết hiếu thảo với ông bà cha mẹ, không được gian dối, làm điều ác, khi chết sẽ bị đày xuống 12 cửa ngục để chịu cực hình đau đớn...

Vu Lan bây giờ khác xưa nhiều lắm. Đồ cúng giờ đây ngon hơn, sang trọng hơn, nhưng ở thành phố, người cúng không tìm ra người giật thí nữa, có khi phải tìm người để biếu lộc.

Ở đâu đó giữa thị thành, có còn những bà nội, bà ngoại ngồi kể cháu nghe chuyện Mục Kiền Liên báo hiếu? Có ai nhìn vào ngày tháng âm trên tờ lịch treo tường kỹ hơn mọi tháng ngày khác? Để mừng hoa hồng còn mẹ, buồn hoa trắng mất mẹ, và để nhớ, mỗi ngày là một ngày báo hiếu...

Vui lòng nhập nội dung bình luận.

Gửi