TTCT - Tôi bị chứng đau nửa đầu, có lẽ di truyền từ cha tôi. Với niềm tin đó, tôi không chữa bệnh, vì nghi bệnh di truyền nên có chữa cũng bị lại. Nhưng khi sang Nhật tôi không chịu nổi và quyết định đi khám. Minh họa: VIIP Một người bạn Nhật đưa tôi đến phòng khám ở khu Kunitachi, Tokyo. Bước vào nhà của bác sĩ, tôi thấy ấm áp với nụ cười phúc hậu của bà. Tôi được đưa vào một căn phòng nhỏ xinh xắn, đơn sơ, có tiếng nhạc rất nhỏ, dịu dàng. Bác sĩ nói một thứ tiếng Anh lịch thiệp. Bà hỏi tôi về chứng đau đầu. Tôi hồn nhiên khoe tôi đã bị đau 20 năm nay, giờ thì rất mệt mỏi. Tôi có một tháng không ngủ, một tháng ngủ được hai tiếng một đêm, và một tháng ngủ được 4-5 tiếng. Bác sĩ nói bà chưa từng gặp bệnh nhân nào như vậy. Tôi nghĩ chắc bà sẽ khám cho tôi như các bệnh viện mà tôi từng đi. Không phải. Bà lấy khăn quấn vào đầu tôi và đặt hai tay lên đó. Tôi thấy hơi nóng bắt đầu tăng dần nơi tay bà. Sau đó, người tôi rất ấm và dễ chịu. Lát sau, bà lại đổi tư thế, phủ khăn lên mắt tôi, đặt hai tay vào đó. Cứ như thế đến 30 phút, hết nơi này đến nơi khác trên cơ thể tôi. Rồi bà bỏ khăn ra và nói chuyện với tôi. “Có ai làm cô tức giận lắm à? Cô đã đau khổ tức giận quá lâu, gan cô lạnh ngắt, suy yếu. Vì thế, nó ảnh hưởng đến mắt và gây đau đầu liên tục”. Tôi cười phá. Tôi nói ai chẳng có lúc tức giận. Bà cũng cười tươi và nói: “Nhưng cô tức giận nhiều quá, lâu quá”. Bỗng dưng nước mắt tôi ứa ra. Tôi vẫn cười và nói: “Nhưng tôi sống rất nhẹ nhàng”. Bà nhìn tôi lém lỉnh: “Nhẹ bên ngoài, bên trong thì nổi giận”. Tôi không nghĩ buổi đi khám bệnh của mình lại như thế này. Tôi không muốn “nội tạng”, “nội tâm” của mình bị phơi bày ra ngoài. Rồi lúc đó, tôi cũng chợt nhận ra “hình như tôi đang nổi giận bằng cách cười rất tươi”. Tôi chấp nhận phương pháp của bác sĩ và tiếp tục nằm để bà khám tiếp. Lát sau, bác sĩ nói: “Cô có gì buồn bã quá hay sao? Phổi phía sau của cô rất lạnh”. Tôi cười nhưng không cãi lại như lúc đầu. Sau đó, bác sĩ xoa tay vào vùng bụng của tôi và nói: “Lá lách của cô cũng đang bị mệt, cô đã lo nghĩ quá nhiều”. Đến lúc này, tôi hết chịu nổi lại phá lên cười to. “Ôi, bác sĩ ơi, thế thì bên trong hỏng hết rồi ạ?” - tôi hỏi. Bác sĩ cũng cười với tôi, nhưng rồi bà thì thầm: “Con gái cô đang ngồi chờ cô ngoài kia. Khi cô vui vẻ bên ngoài và đau đớn tức giận bên trong, con gái cô sẽ hiểu hết, và nó sẽ sống theo cách đó”. Tôi không cười nữa. Tôi hỏi: “Thế bây giờ tôi phải làm sao?”. “Hãy thay đổi suy nghĩ của cô” - bà nói. Tôi băn khoăn: thay đổi điều gì nhỉ? Bác sĩ nói tiếp: “Đơn giản thế thôi, hãy thay đổi suy nghĩ”. Tôi không phải không biết điều đó. Thay đổi suy nghĩ thì sẽ thay đổi thái độ sống và cải thiện được sức khỏe. Nhưng ai có thể tránh được tức giận, lo âu, buồn bã?... Tôi nằm yên trong căn phòng của người bác sĩ phúc hậu. Bàn tay ấm áp của bà đã vuốt bên ngoài những món nội tạng hỏng hóc của tôi. Tôi suy nghĩ. Sao tôi có thể tưởng tượng một ngày nào đó tôi nằm ở đây, trên nước Nhật, để nghe một người Nhật xa lạ nói về nỗi đau của lòng mình. Chẳng lẽ tôi lại kể tiếp những câu chuyện “cười ra nước mắt” nơi quê nhà. Tôi quyết định im lặng. Rồi trí óc tôi lướt qua những ngày tháng cũ ở nước Nhật, khi vợ chồng tôi cùng em bé đứng 10 tiếng ở ga Kokubunji chờ cứu nạn khi vùng đông bắc nước Nhật bị thảm họa kép động đất, sóng thần. Chúng tôi là người nước ngoài, trong cơn hoạn nạn, người Nhật đã nhường chúng tôi cái sofa duy nhất trong phòng tạm trú qua đêm dư chấn. Họ im lặng, không kêu la, than vãn, nhường chỗ nằm và thức ăn cho người nước ngoài, cho các em bé và người bệnh. Suốt đêm ấy, mặt đất vẫn chao lắc dữ dội. Các đội cứu tế vẫn trực sẵn sàng hỗ trợ người dân. Thiên nhiên nổi giận, chỉ có lòng người là điềm đạm, ân cần. Tôi nhìn khuôn mặt người bác sĩ Nhật, đúng là họ đã ít khi nổi giận. Làm sao họ có được tinh thần ấy, điều mà tôi nghiên cứu, dạy học và thực hành mãi cũng không làm được. Dân tộc này, từ người gác cổng, người khuân vác, rửa xe cho đến những người trí thức, tất cả đều có chung một sự nhẫn nại kỳ lạ và vô hạn. Họ khám bệnh cho người nước ngoài mà chia sẻ cả sự ấm lạnh của cuộc đời. Tôi ngồi dậy và thấy người đã rất nhẹ nhõm. Bác sĩ cười nói với tôi: “Không có gì nghiêm trọng đâu. Tôi đã làm ấm cho cô rồi. Tôi tặng cô mười gói giữ ấm này nhé. Cố gắng đừng để lạnh bên trong”. Chỉ một cơn cuồng nộ đi qua, tôi đã để gan ruột mình lạnh như tảng đá. Tôi nghĩ đến bài quốc ca ngắn nhất thế giới của người Nhật, chỉ có hình ảnh sỏi đá và rong rêu. Ôi, làm sao tìm lại được những vết thương xưa, làm sao biết cái gì đã phủ rêu lên những hòn đá nặng trĩu bóng thời gian. Tôi cảm ơn bác sĩ và ra về. Và nhận ra ở đâu đó niềm hi vọng cho những đổi thay, dù dai dẳng nhọc nhằn.■ Tags: Lạnh bên trongĐừng để lạnh
EBAI: Vai trò người sáng lập duy nhất của Victor Tardieu là không thể tranh cãi CODET HANOI 07/02/2026 2642 từ
Trung Quốc đã làm gì để tránh 'dư thừa bằng cấp, thiếu hụt kỹ năng' NGUYỄN THÀNH TRUNG(Chuyên gia) 06/02/2026 1969 từ
Thủ tướng: Điều tra, xử lý nghiêm môi giới trái phép, thao túng hồ sơ mua nhà ở xã hội NGỌC AN 26/02/2026 Thủ tướng Phạm Minh Chính yêu cầu điều tra, xử lý nghiêm, kịp thời các trường hợp tiêu cực, môi giới trái phép, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, thao túng hồ sơ mua nhà ở xã hội.
Đình Bắc bị AFC phạt tiền và cấm thi đấu NGUYÊN KHÔI 26/02/2026 Liên đoàn bóng đá châu Á (AFC) đã chính thức cấm Đình Bắc thi đấu 2 trận và phạt tiền 1.000 USD do nhận thẻ đỏ ở trận tranh hạng ba Giải U23 châu Á 2026.
Giá xăng dầu tăng mạnh chiều nay, có loại lên gần 1.000 đồng mỗi lít NGỌC AN 26/02/2026 Mỗi lít xăng RON95 tăng thêm 999 đồng kể từ 15h chiều 26-2. Giá bán cao nhất vào khoảng 20.151 đồng/lít.
Khởi tố người đàn ông 'khóa đầu, khóa đuôi' xe ngày mùng 2 Tết BÁO HÀ TĨNH 26/02/2026 Theo báo Hà Tĩnh, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Tĩnh vừa khởi tố vụ án, khởi tố bị can Nguyễn Viết Linh về tội gây rối trật tự công cộng. Linh là người đàn ông trong vụ "khóa đầu, khóa đuôi" xe gây "bão mạng" vào ngày 18-2.