Hội đồng gia đình

  • M. ZADORNOV (NGA)
  • 16.09.2016, 10:45

TTCT - Ngay trước khi tôi về hưu, hội đồng gia đình nhà tôi nhóm họp.

n
 

- Mẹ nó à, bà nghe chưa? - bố tôi không hài lòng hỏi - Con trai chúng ta chuẩn bị về hưu!

- Thì sao nào? Nó sắp 60 rồi... Theo tôi, nó đã đủ lớn để tự chọn đường đi trong đời - mẹ đáp.

- Ta cho rằng phải gượm một chút - ông nội xen vào - Phải chờ để nó đứng được trên đôi chân mình, cứng cáp, có được tính độc lập... Nó sẽ sống bằng gì khi về hưu? Chưa tính đến thằng chắt. Sẽ chẳng có tiền trả cho bà vú!

- Tôi sẽ không chăm cháu của nó đâu đấy - từ sâu trong ghế bành, bà nội nói vọng ra - Tôi còn có những thú vui của mình...

- Nhưng theo con, lúc đầu chúng ta nên giúp nó - mẹ bênh vực tôi - Trong khi nó vẫn chưa xoay xở được một chân bảo vệ hay gác cổng!

- Con trai tôi mà làm gác cổng à! - bố vung tay - Còn thế nữa đấy! Làm sao tôi có thể nhìn vào mặt người quen nữa chứ? Chẳng lẽ tôi không cho nó học trường kỹ thuật?

- Được thôi, con có thể làm nhân viên trực thang máy - tôi phật lòng nói - Ở đó đúng là cần trình độ kỹ thuật.

- Vậy còn hay nữa! - bố tôi nổi giận đùng đùng - Chẳng lẽ ta và mẹ con mơ như thế khi mẹ con mong có con trai? Hay sau đó khi chúng ta tìm cho con gia sư tiếng Anh, âm nhạc và hội họa? Rồi sau rốt chúng ta đã vất vả thế nào để đưa được con vào một trong những đại học đình đám nhất và tìm việc làm gần nhà nhất, phòng khi con cần giúp đỡ!

Đấy, con trả ơn cho sự quan tâm của chúng ta như thế đấy sao? Rồi dạo nào đó mỗi sáng cả nhà chúng ta hòa thuận tập trung trong chính căn phòng này, cũng ngồi sau cái bàn tròn này, ăn sáng, còn con ngồi trên cái ghế con kia thổi cái muỗng cháo cho nguội, trong khi tất cả ngắm con và mơ con sẽ trở thành nhà khoa học vĩ đại hay nhà văn!

- Cuối cùng thì, bố à, đâu phải ai cũng có thể trở thành nhà khoa học hay nhà văn! Phải có ai đó làm việc chứ!

- Nó nói gì thế, hở mẹ nó? Không, các người không nghe à?! - bố tôi nổi giận thật sự. - Ai nói câu đó với mày? Đó là lời của ai vậy? Lại của Afanasii Kirillovich à? Đã bao nhiêu lần tao bảo mày không chơi với thằng đó mà!

- Ta tin chắc đó là ý của thằng đó, sao cho cháu chúng ta về hưu - bà lại nói vọng ra từ ghế bành - Chẳng có ai để nó chơi domino mỗi sáng...

- Đừng động đến bạn bè con! - tôi gào lên, giậm chân - Không thì con bỏ nhà đi ngay lập tức.

- Tao cho mày đi chứ! - bố chỉ tay vào tôi - Tao cho mày đứng vào trong góc bây giờ, khi đó mày sẽ học được cách nói chuyện phải phép với bà! Quá hư, đồ mới nứt mắt! Đấy, cho tiền hưu cho nó đi! Mày cần cái thắt lưng chứ không phải tiền hưu! Tại sao hôm qua mày về nhà trễ vậy? Nói thật đi, mày đi đâu?

- Đâu là đâu! Ra sân băng chứ đâu! - tôi khóc nấc lên - Chân cẳng không có thể thao bắt đầu rệu... Đứng chờ trả giày trượt mà xếp hàng đông quá nên con về trễ...

- Đừng khóc, con trai! - mẹ xoa đầu tôi - Chỉ vì chúng ta rất lo cho con. Con là con trai một. Cả nhà rất thương con, chăm bẵm con. Và giờ con cần đi một bước nghiêm túc. Nó đòi hỏi suy tính kỹ. Trong đời người, ta chỉ có một lần về hưu. Thời chúng ta mọi người chuẩn bị hàng nhiều năm cho nó! Xem xét, cân nhắc... chứ không phải như bọn trẻ các con ngày nay. Một, hai... rồi xong, về hưu!

- Con cũng tính toán hết rồi đó chứ! - tôi vừa nói vừa lấy nắm tay chùi nước mắt - Nhưng quả thật còn phải lo cho cháu... Ai sẽ lo cho nó đây? Bố mẹ nó à? Nhưng chính chúng cũng không biết làm gì! Con thì dù sao cũng biết tiếng Anh, có thể dạy cháu âm nhạc, hội họa...

Rồi sau khi hết đi làm, chúng ta sẽ lại có thời gian mỗi sáng tụ tập ăn sáng trong bếp, trong căn phòng này, tất cả cùng nhau... như thời còn bé!

- Còn thằng cháu? - bố tôi đã hơi nhượng bộ, hỏi.

- Thằng bé có thể ngồi trên cái ghế con kia - tôi cười xuyên màn lệ - Tất cả chúng ta sẽ xem nó thổi cháo cho nguội ra sao, cùng nhau... mơ về việc theo thời gian nó sẽ trở thành nhà khoa học hay nhà văn!

Đến đây, một không khí im lặng thống nhất ngự trị hội đồng gia đình.■

Hằng Thu dịch

Vui lòng nhập nội dung bình luận.

Gửi