LÊ VĂN NGHĨA
Tác giảTổng số bài viết: 12, Bao gồm tác giả gốc và tác giả liên quan thực hiện!
Tổng số bài viết: 12, Bao gồm tác giả gốc và tác giả liên quan thực hiện!
TTCT - “Bữa cơm nầy không phải tớ đãi cậu do tiền bạc mà do rút kinh nghiệm phương pháp chống đói. Con heo mất một miếng cơm cháy cũng chẳng thể đói hơn được. Nó đói thì nó la, chủ nó phải lo cám cho nó, Người dưng nước lã không bỗng dưng phải lo cho nhau. Con heo gầy bán mất giá, chủ nó phải vỗ béo để bán cho được nhiều tiền hơn. Mi, tao béo gầy thì đời cũng mặc mẹ, chết mặc xác…”
TTCT - Ông “nhịn” làm thơ 26 năm có lẽ vì thơ vẫn bị đau, mãi đến năm 1990 mới thấy Thanh Tâm Tuyền trở lại thơ.
TTCT - Có rất nhiều sinh hoạt văn nghệ và những câu chuyện sống động về những nhân vật văn nghệ một thời mà không nhắc lại thì e có phần thiếu sót cho văn học Sài Gòn một thuở.
TTCT - Trường ơi, bây giờ những thằng mình ngồi nhớ mi vô cùng...
TTCT - ... Tuổi nhỏ mộng mơ gắn liền với rạp hát để đi vào thế giới tưởng tượng và ước mơ, nên khi lớn lên, chuyện hiểu chút sự đời của chúng tôi ít nhiều đều dính dáng với rạp xinê, cải lương...
TTCT - Hồi nhỏ, buổi sáng gặm ổ bánh mì là chứng tỏ mình đã được “phân lô” loại dân nghèo thành thị thứ thiệt. Nhưng nghèo hơn phải nói là khi sà vào quầy cơm tấm của bà Hai Cơm Tấm mua năm cắc cơm tấm cháy có trét lên miếng mỡ hành, tưởng tượng đó là bánh mì phết bơ con bò cười.
TTCT - “Tiểu Thuyết Thứ Bảy (TTTB) xin cảm ơn các bạn. Số Tết của chúng tôi đã được các bạn hoan nghênh một cách khác thường. 40.000 số báo, chỉ trong vài giờ đã bán chạy không còn một số.
TTCT- LTS: Kỷ niệm 40 năm thành lập, những người làm báo Tuổi Trẻ nhớ lại một thời kỳ sôi động với bao trăn trở, “xé rào” và thử nghiệm, tìm tòi để có những trang báo tươi mới, hấp dẫn... TTCT gợi lại những kỷ niệm này như một lời tri ân tới bạn đọc thân thiết, cùng những nhắc nhở, gợi ý giúp tờ báo đổi mới, phục vụ bạn đọc tốt hơn.
Phản hồi bài "Sài Gòn qua dòng sông tuổi thơ” trên TTCT, số ra ngày 3-5, nhiều bạn đọc yêu cầu giải thích về "tờ nhạc"...
TTCT - Thoạt đầu, tôi định đặt tựa bài này là “Thiên đàng mơ mộng”, vì thấy thật đúng tâm trạng của những thằng học sinh Petrus Ký chúng tôi thời đó. Thời chúng tôi có rất nhiều thiên đàng mơ mộng: “Em theo trường về... áo dài tà áo vờn bay” (1).
Vui lòng nhập Tên hiển thị
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Mật khẩu không đúng.
Thông tin đăng nhập không đúng.
Tài khoản bị khóa, vui lòng liên hệ quản trị viên.
Có lỗi phát sinh. Vui lòng thử lại sau.
Vui lòng nhập Tên của bạn.
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Mật khẩu phải có ít nhất 6 kí tự.
Xác nhận mật khẩu không khớp.
Nhập mã xác nhận
Đóng lạiVui lòng nhập thông tin và ý kiến của bạn
XVui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Họ & Tên.
Vui lòng nhập Ý kiến của bạn.
Vui lòng nhập Tên hiển thị
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Vui lòng nhập Email
Email Không đúng định dạng
Mật khẩu không đúng.
Thông tin đăng nhập không đúng.
Tài khoản bị khóa, vui lòng liên hệ quản trị viên.
Có lỗi phát sinh. Vui lòng thử lại sau.
Nhập mã xác nhận
Đóng lạiVui lòng nhập thông tin và ý kiến của bạn
X