HOÀNG MY

Tác giả

Tổng số bài viết : 22 , Bao gồm tác giả gốc và tác giả liên quan thực hiện!

Truyện ngắn

TTCT - Giờ thì chút hơi tàn của cái điện thoại luôn được mở sẵn mạng 4G cũng bỏ Yên mà đi. Còn lại Yên cô độc trong cái hộp bé xíu này, dường như chẳng có bất kỳ liên hệ gì với thế giới ngoài kia nữa. Yên nức nở với ý nghĩ mình đã hoàn toàn bị quên lãng

Truyện ngắn

TTCT - ​Bởi vì ba tôi, sau trận đánh ghen đình đám của vợ với người đàn bà trong bóng tối của ông, đã chính thức lật bài. Rằng chúng ta thật ra sống chung chẳng hợp. Tại lỡ có con Ti nên tôi tính là cố đợi. Ai ngờ bà dữ dằn vậy. Thì mấy mẹ con cứ ở lại căn nhà này đi...

Nhật ký thành phố

TTCT - Nhà ngoại tôi ở Phú Nhuận, cạnh một đường tàu vang tiếng xình xịch suốt đêm ngày. Từ trạm xe buýt hay xe lam nào đó, muốn vào nhà ngoại phải băng qua một con phố nhỏ xuyên chợ Ga.

Nhật ký thành phố

TTCT - Ngày tôi còn bé, ở nhà ngoại bên Phú Nhuận, mỗi sáng đi học được mẹ cho năm trăm đồng. Tờ tiền màu hồng nhạt, vẫn còn tồn tại đâu đó đến tận bây giờ, thuở đó to lắm. Đủ để ăn tô canh bún hoặc một gói xôi bắp.

Nhật ký thành phố

TTCT- Cậu trai chắc chỉ ngoài hai mươi tuổi, chẳng rõ đứng bán xôi ở đó từ hồi nào nữa. Chỉ biết dân văn phòng quanh khu vực ấy lụi hụi chuyển việc đến đến đi đi, hầu như đều quen mặt với chiếc xe đạp chở phía sau một cái xoong và lủ khủ đồ nghề lặt vặt.

Nhật ký thành phố

Chẳng cầu kỳ, kiểu cách, mà chính những đối đãi vô tư ấy khiến cho cả gia đình tôi dần an tâm hiểu rằng câu “bán anh em xa mua láng giềng gần” cũng là điều hợp lý!

Nhật ký thành phố

Buổi sáng chị Mai đi làm trễ. Hỏi thăm, chị kể tranh thủ đưa mẹ xuống khu trung tâm đi chợ nên không kịp giờ. Nói xong chị hạ giọng xuống bảo: Tội nghiệp bà già, giờ quanh quẩn ở nhà giữ con cho thằng em út của chị, mấy khi được ra ngoài đâu...

Nhật ký thành phố

Tết với tôi cũng không phải lúc thở phào nhẹ nhõm khi xong xuôi các công việc đối nội, đối ngoại, được tắm gội tất niên, cả nhà sạch sẽ tinh tươm như đồng xu mới kẻng, đợi hưởng thụ những ngày nghỉ lễ dài nhất trong năm...

Nhật ký thành phố

Hỉ hả, có lần bác kể thêm nghề xe ôm cũng có “chuẩn mực” của nó đấy nhé. Ai lạc đường cứ hỏi xe ôm. Đi trước trả tiền sau, xe ôm chính là số dzách. Thậm chí đi xe thiếu nợ để mai trả mình cũng có khi không từ chối. Gặp chuyện cấp cứu, xe ôm cũng “chuyên nghiệp” luôn, dù có khi sẽ phải nán lại làm nhân chứng bất đắc dĩ. Ai thương quý kêu bác, kêu anh. Ai bỗ bã kêu ông, kêu thằng, chẳng sao cả. Văn hóa xe ôm muôn đời vẫn thế, cảnh vẻ gì!