TTCT - Phải chăng những chuyện giả vờ lừa bịp đã diễn ra nhan nhản, nên người ta ngày càng vô cảm với nhau đến vậy? www.lbrummer68739.net Hôm đó, gia đình tôi đi xe khách từ một thành phố biển về lại nhà mình, sau kỳ nghỉ cuối tuần. Gần tới bến thì trời chuyển mưa, nên mọi người quyết định sẽ đi xe buýt về cho tiện và rẻ. Hỏi thăm bác tài xem tuyến xe buýt từ bến xe về ngang nhà là số mấy, thì anh này không biết. May sao, có một bà già ngồi gần chúng tôi đã góp chuyện, rằng chuyến đó 41, tui cũng về chuyến đó nè. Thêm dăm ba câu, hóa ra bà cụ cũng ở gần nhà chúng tôi, cách có một con đường. Xe tới bến, ai nấy đều lu bu di chuyển. Lúc chúng tôi đã yên vị trên xe buýt đợi lăn bánh thì nghe lao xao ở cửa. Cậu thanh niên bán vé đang cằn nhằn từ chối ai đó. Rằng cái thùng xốp này đựng gì vậy? Cá hả? Không được đâu. Mang lên xe nó chảy nước ra tràn lan hết, dơ bẩn, dọn dẹp rất cực. Tôi đã từng bị một lần rồi, sợ lắm. Bà thông cảm đón xe khác đi. Tôi nhìn ra, thấy ngay bà già hồi nãy chung xe đò từ xứ biển về. Trên tay bà là một cái thùng mút xốp cỡ trung đã được dán băng keo cẩn thận. Bà già nài nỉ nhưng rồi cũng phải cam chịu trước thái độ cương quyết của cậu bán vé. Chồng tôi quay sang hỏi nhỏ: Cái thùng nó đổ nước ra ngoài à? Tôi trả lời rằng chắc chắn là không. Nhà mình vẫn mua cá từ dưới đó về theo cách đóng thùng như vậy. Đâu có vấn đề gì. Nếu đi xe buýt thì để gọn ở chỗ kia là được... Chúng tôi cùng im lặng. Xe cũng vừa bắt đầu hành trình xuyên qua thành phố. Lũ trẻ bắt đầu hồn nhiên nhắc về chuyến đi vui vẻ. Tuyệt nhiên không ai đả động gì tới bà già vừa bị bỏ lại trên bến miền tây, với cái thùng mút xốp đã được nai nịt gọn gàng, trong một cơn mưa nho nhỏ nhưng cũng đủ ướt sũng. Cuộc sống bận rộn với bao lo toan, đủ sức khiến người ta mau chóng lãng quên mọi thứ chẳng liên quan tới mình mà không chút áy náy. Cho tới dịp cuối năm vừa rồi, tôi chở mẹ mình xuống quận 10 để mua sắm tết ở khu “chợ ruột” của mẹ. Trong lúc chờ mẹ dạo quanh với bà bán mứt, chị bán khô, anh buôn trái cây quen thuộc, tôi tranh thủ gặp gỡ đám bạn của mình. Dặn dò là, khi nào chuẩn bị về thì mẹ gọi con ra đón nhé. Tôi mải vui chuyện, quên mất là mẹ đi chợ hình như hơi lâu. Thật ra, tôi cũng có ý để mắt tới điện thoại, nhưng mãi vẫn không thấy mẹ gọi. Tới tận trưa trời trưa trật, tôi mới ngạc nhiên khi nhận được một cuộc gọi đến từ số lạ, kêu tôi qua đón mẹ về. Mẹ tôi đang đứng với một núi đồ lủ khủ dưới chân, nép mình tránh cái nắng chói chang. Vừa trông thấy tôi trờ tới, mẹ tôi khóc tức tưởi. Tôi hoảng hồn, vừa trấn an vừa dỗ dành mãi mẹ mới bình tĩnh trở lại, có thể kể ngọn ngành. Đầu đuôi là tại cái điện thoại “thông minh” của mẹ, nó có chế độ ngoài trời gì đấy. Mẹ tôi vô tình bấm vào, dẫn tới việc sau khi đã ra tới chỗ hẹn với tôi, mẹ tôi lấy máy ra và chưng hửng phát hiện ra nó tối hù. Mẹ quay sang nhờ một cậu trai trẻ đang đứng gần đấy xem giúp, nhận lại thái độ vừa dửng dưng vừa cảnh giác. Mẹ tôi loay hoay một lúc thì quyết định quay ngược vô chợ, vì trong đó có nhiều người buôn bán quen biết mẹ. Nhưng không thể tha theo cả đống đồ đạc nặng nề, nên mẹ định nhờ chị bán hàng gần đó trông giúp. Câu trả lời khiến mẹ tôi bàng hoàng: Lỡ có hàng cấm thì sao bác ơi, nên con không dám nhận đâu. Bác chịu khó xách theo đi... Đoạn sau thì không khó để hình dung. Mẹ tôi chậm chạp lê bước vào chợ, mang theo toàn bộ số hàng mới sắm của mình. Rồi sau khi gọi được cho tôi, may thay có một cô bán hàng tốt bụng nhờ chồng chở mẹ tôi ra chỗ hẹn, đợi tôi tới đón về. Tôi xót ruột hỏi sao lúc ấy mẹ không đi xe ôm cho đỡ vất vả thì bà mếu máo nói: Mẹ hoảng quá nên nghĩ không ra con ơi. Mẹ già rồi, không nghĩ là có ngày ra đường lại chẳng có ai muốn giúp đỡ mình! Trời xui khiến sao ngay lúc ấy tôi chực nhớ tới bà già mà mình từng gặp trên chuyến xe đò về lại thành phố. Lòng tôi ngập tràn nỗi hổ thẹn, day dứt. Lại vừa tự hỏi, phải chăng những chuyện giả vờ lừa bịp đã diễn ra nhan nhản, nên người ta ngày càng vô cảm với nhau đến vậy? Hay giá như lúc ấy tôi đừng thờ ơ, tôi chỉ cần góp một lời thôi, không ngại đụng chạm với cậu thanh niên phụ xe chuyên bán vé và thích ăn hiếp người khác, thì hẳn bà đã không phải một mình đơn độc ở lại giữa cơn mưa chiều. Nếu như chúng tôi không chọn cách sống “mặc kệ đời”, miễn sao mình ổn là được, thì bây giờ nhìn mẹ ruột của mình vẫn còn “hức hức” vì tủi thân, thì tôi còn có thể mở lời để động viên mẹ. Rằng mẹ quên câu chuyện hôm nay đi nhé, chỉ là do không tốt ngày thôi, chứ quanh ta vẫn còn nhiều người nhiệt tình, tốt bụng lắm mẹ à...■ Tags: Vô cảmBà già trong thành phố
Luân chuyển giám đốc doanh nghiệp làm vụ trưởng và ngược lại, được không? TS NGUYỄN SĨ DŨNG 28/08/2025 2219 từ
David Grossman: Văn chương giữa nỗi đau riêng và cơn bão thời cuộc NICOLAS WEILL (LE MONDE) 27/08/2025 3610 từ
Đưa công chức cấp trên về địa phương: Ai - lúc nào - như thế nào? TS CAO VŨ MINH (ĐH Kinh tế - Luật, ĐHQG TP.HCM) 27/08/2025 1812 từ
Nhận quà Quốc khánh ngay khi chào đời, bé trai được đặt tên Quốc Khánh HOÀNG TÁO 31/08/2025 Bé trai chào đời vào lúc 17h40 chiều 31-8 thì chỉ khoảng 1 tiếng sau đã được lãnh đạo xã đích thân tặng quà Quốc khánh. Cảm động trước tình cảm và sự tận tâm này, bố mẹ cháu quyết định đặt tên con là Quốc Khánh.
Người dân TP.HCM nhận 100.000 đồng quà Quốc khánh ngay trong đêm BÁ SƠN 31/08/2025 Ngay trong đêm, nhiều người dân tại TP.HCM bất ngờ khi nhận được thông báo và những người đầu tiên đã nhận được 100.000 đồng quà Quốc khánh 2-9.
Nam chiến sĩ mất mẹ khi đang làm nhiệm vụ diễu binh: 'Nén đau thương để làm tròn lời mẹ dặn' DANH TRỌNG 31/08/2025 Trong mưa tầm tã của những ngày cuối tháng 8, binh nhất Giang Trí Nhân nén nỗi đau mất mẹ để cùng đồng đội miệt mài luyện tập cho lễ diễu binh kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2-9.
'Mưa đỏ' vượt 'Bộ tứ báo thủ', vào top 5 phim Việt ăn khách nhất lịch sử phòng vé MI LY 31/08/2025 19h ngày 31-8, phim 'Mưa đỏ' đạt doanh thu 333 tỉ đồng, vượt 'Bộ tứ báo thủ' để vào top 5 phim Việt ăn khách nhất từ trước đến nay.