Tag:

Truyện ngắn TTCT

TTCT - Hai hàng áo lam đồng loạt ngẩng khỏi giá kinh, báo Ái biết mình lầm to. Mấy chục cặp mắt mới ít phút trước còn sám hối hướng Phật thoắt cái chĩa phẫn nộ trùng trùng về phía Ái.

TTCT - " Tôi bắn hắn rồi. Những ngày xưa thân ái. Không ngăn nổi tay tôi…”, Pi lẩm bẩm đọc thơ. “Không có kẻ thù thì đời sẽ rất bằng phẳng. Cậu sẽ không có động lực làm nên chuyện gì cả”.

TTCT - “Anh là nhân vật đem hi sinh được, đúng không? Từ xưa đã thế, và nay vẫn thế?”. Regina đợi. Nắng xiên thẳng vào phòng, bụi lấp lánh trong không khí. Nóng nực không tả nổi. Vết mồ hôi trên áo Osmani loang rộng hơn. Ông luật sư nhìn trân trối vào cốc nước của mình đã cạn. Regina không dám thở, như người đi câu biết trúng con cá to nhưng không chắc sợi cước có đủ bền.

TTCT - "“...Ngu gì mà ngu thế, tĩnh vật là vẽ hoa quả chứ đâu phải phong cảnh mà muốn có cây cối”. Tôi khựng lại khi nghe được những tiếng rầm rì anh Thuyết nói với vợ. Tôi liếc nhìn, thấy chị Hoa chỉ hơi cúi đầu, không phản ứng gì. Lần đầu tôi thấy người ta cãi nhau không cần cao giọng.".

TTCT - "Đọc tất cả những nhận xét của bà ta ghi bên lề, và đọc giữa những dòng chữ liên quan tới cảnh giết người, tôi bắt đầu nghi hoặc chính nhân vật của mình. “Hay có thể nhân vật của mình không phải là đàn ông thực thụ?” - tôi buồn bã nghĩ. “Phải nhanh hơn!” - nữ biên tập viên nhận xét hợp lý và đầy máu lạnh, cắm phập mũi tên bút chì vào cụm từ: “...những ngón tay tôi lặng lẽ di chuyển về phía cò súng”.

TTCT - 66 ngày dài như 66 thế kỷ. 66 ngày bị cắt đứt khỏi thế giới bên ngoài, chỉ còn Internet như sợi dây rốn nối mầm thai co quắp với cơ thể mẹ. 66 ngày cô đơn trong nhà như sắp phát điên. 66 ngày đằng đẵng, cơ bắp nhão nhoét vì thiếu vận động. 66 ngày luôn bật tivi sáng sớm chỉ để đếm số người bỏ mạng hôm trước

TTCT - Đoàn xuống, buổi lễ trao nhà được tổ chức trên nền nhà lổm chổm đá vụn. Người chụp hình khoảnh khắc trao nhà từ ngang hông trở lên, tường vẫn xanh và mái vẫn cao.

TTCT - Dì đang lụm những cục xương gà văng khắp hàng ba, nhóm phụ nữ trong nhà đã hạ hết trái cây trên bàn thờ để tráng miệng. Lư hương vẫn còn nóng...