TTCT - Một truyện ngắn vô cùng độc đáo của V.Kuprin. Nhà văn Aleksandr Ivanovich Kuprin.Vào buổi trưa, tôi và Arkasha đi vào rừng. Không thấy nấm, chúng tôi hái quả tầm xuân. Mà biết đâu lại hay hơn: chúng nhanh khô, dễ vận chuyển. Chuyện trò của Arkasha thì luôn vậy, chỉ có một đề tài: tính ghen tuông của bà vợ. Những năm qua tôi đã nghe các câu chuyện của lão cả trăm lần và không muốn nghe thêm nữa.Nhưng hôm nay có chuyện mới.- Lúc nào mụ ta cũng muốn chết, lúc nào cũng đau khắp mình mẩy. Và luôn kêu tôi làm cho một cái quan tài. Tôi can. Nhưng mụ ta cứ khăng khăng: "Tôi muốn như một nữ tu, họ luôn làm vậy". Mụ ta đọc được ở đâu đó. "Thôi được, tôi sẽ làm. Và làm cả cho tôi nữa". Ván tôi mua đắt lắm. Tốt nhất là tự làm cho mình, chứ mua hàng chợ đóng sẵn thì ẩu tả lắm, tôi là thợ mộc tôi biết. Tôi bào ván trước mặt mụ ta, nhưng tôi không đo người mụ, mà đo theo cái giường, lúc mụ ta không có ở đó. Tôi nhớ chân mụ ấy không chạm được tới thành giường. Thế rồi mụ ta đi bệnh viện khám sức khỏe. Mụ chẳng để tiền lại cho tôi để tôi khỏi uống. Nhưng uống thế nào là việc của tôi chứ. Mùa thu, vườn rau, tôi có con ngựa, cậu nói gì vậy! Để tôi khỏi uống vài lần trong ngày, đặc biệt là vào buổi tối à. Cậu phải coi thường bản thân thế nào nếu tỉnh táo đi lại vào mùa thu chứ. Nhưng tôi vẫn nhớ lời hứa. Tôi đóng một phát, như đồ chơi. Thậm chí tôi có thể làm cả cái chốt nữa, tôi thấy trên tivi ấy mà, nhưng chả biết chôm nó ở đâu. Mụ ta về, tôi bảo: "Yêu cầu của mụ đã được thực hiện". "Yêu cầu gì?" - Tôi đưa mụ ta vào nhà kho. "Đây quà cho mụ đây". Tôi chỉ mụ ta xem. Mụ ta bật khóc nức nở: "Ông muốn tôi chết!". "Ủa, chính mụ đòi mà". "Tôi thử ông". Thôi được. Tôi vác nó lên gác mái. Buổi sáng mụ ta bảo: "Tôi không ngủ vầy được: lúc nào cũng có cái quan tài trên đầu mình". Tôi khiêng nó trở lại nhà kho. Mụ ta lại tiếp: "Giờ làm sao tôi ra sân được chứ? Trong nhà kho có cái hòm". "Được rồi, tôi sẽ đốt nó". "Ông sao vậy, ván mắc như thế". "Thôi được rồi, tôi sẽ nới rộng nó cho chính mình". Mụ ta đồng tình với việc cái quan tài sẽ là cho tôi.- Vậy ông sẽ nới nó ra à?- Cậu sao vậy, ba trợn rồi à, làm hư đồ tốt như vậy. Tôi giấu nó đi rồi. Sẽ có lúc cần.■Bức tranh Trên đồng (Of the field) sơn dầu, họa sĩ Nga Evgeny Balakshin Tags: Văn chương NgaTruyện ngắn TTCTKuprinVăn học NgaCỗ quan tài
Điểm tín dụng xã hội của Trung Quốc: Một lần thất tín, vạn lần hạn chế TRUNG NGUYỄN 03/03/2026 2555 từ
Công nghiệp hóa, công nghệ và nền kinh tế: Đi cho đúng con đường sản xuất NHIÊN ANH 02/03/2026 3090 từ
Ngày hội tư vấn tuyển sinh 2026 tại TP.HCM: Chọn đúng ngành là chọn đúng tương lai TRẦN HUỲNH 08/03/2026 Ngày hội tư vấn tuyển sinh - hướng nghiệp 2026 khai mạc tại TP.HCM sáng 8-3 thu hút đông đảo học sinh.
Công nhân, người lao động Bàu Bàng tranh thủ ăn phở trước khi vào ca LAN HƯƠNG 08/03/2026 Sáng 8-3, Phở yêu thương tiếp tục hành trình mang phở đến với công nhân, người lao động xã Bàu Bàng, TP.HCM.
Ông Trump dự lễ đón thi hài 6 binh sĩ Mỹ tử trận trở về TÂM DƯƠNG 08/03/2026 Ngày 7-3, Tổng thống Trump dự lễ tiếp nhận thi hài 6 quân nhân Mỹ tử trận trong chiến sự Trung Đông.
Phụ nữ có còn phải nấu ăn chờ chồng về? LƯU ĐÌNH LONG(Chuyên gia) 08/03/2026 Phụ nữ ngày nay có còn phải nấu ăn để chờ chồng về như trước?