Chủ Đề

Tạp bút

TTCT - Hơn 1 năm qua, Story Centre - tổ chức phi chính phủ thành lập năm 1993 nhằm hỗ trợ các cá nhân và tổ chức trong việc sử dụng các câu chuyện kể làm phương tiện thúc đẩy giáo dục, nhận thức và thay đổi xã hội - đã nhận được hàng ngàn câu chuyện từ khắp nơi trên thế giới kể về trải nghiệm của con người trong đại dịch COVID-19. Hiện hình trong những câu chuyện ấy, không thể khác, là nỗi buồn đau, mất mát, cô đơn, tuyệt vọng, nhưng đồng thời cũng đầy tình thương yêu, lòng quả cảm và hy vọng khôn nguôi. TTCT trích giới thiệu một trong số hàng ngàn câu chuyện đó.

TTCT - Chứng kiến cuộc sống hiện ra trước mắt làm tôi liên tưởng tới việc chúng ta ai nấy rồi cũng sẽ đi đó đi đây. Tất thảy chúng ta đều đang sống

TTCT - Những cụm khói bao dung, nhưng chúng không bao giờ cho ta biết đâu là cuộc gặp cuối cùng.

TTCT - Hầu như không thấy ai khóc. Hay là nước mắt mọi người cũng kịp dừng ở bờ mi như tôi thì không biết... Chúng tôi ra về trong điệu hành khúc ban đầu. Trong tiết điệu dập dồn ấy tôi tưởng như nghe thấy tiếng còi bim bim của con Ford đang bị nhốt trong ga ra vừa kịp phóng đến

TTCT - Nỗi nhớ lại nhè nhẹ dâng lên, muốn gọi về cho mẹ để nói “Chúng con vẫn ổn, mẹ đừng lo”.

TTCT - Không cần nhìn bóng tà huy lộng lẫy qua tàn lá phượng vĩ này, không cần thoáng rùng mình vì gió chiều, không cần nhìn trời xanh sâu thăm thẳm kia, không cần thấy bồng bềnh trong chiều đang dâng ngập đây mà vẫn biết rằng thu đã về. Chỉ cần nghe tiếng bước mà biết chân con gái có chiều vội vàng cuống quýt, mà biết thu về.