Những câu thơ da diết buồn thương, lấp lánh nỗi cô đơn sang trọng, thanh cao của một phụ nữ Nga, một tâm hồn Nga đã đến với bạn đọc Việt Nam qua những lời thơ dịch giàu cảm xúc nhạc điệu của nhà thơ Bằng Việt để ngân vang sâu lắng và đọng lại bền bỉ trong lòng, qua năm tháng, qua cuộc đời.
Ấn tượng tình cảm của thơ Berggoltz ở nước ta mạnh đến nỗi những bài thơ dịch của bà chỉ mới được in rải rác, vậy mà được nhớ, được nhắc đến trong nhiều trường hợp và xui nên một nỗi đợi chờ thơ bà được dịch ra tiếng Việt in hẳn một tập để đọc cho thỏa lòng yêu mến và đồng cảm, để được sống trọn vẹn trong thế giới con người và thơ ca của bà.
Phóng to |
| Chân dung nhà thơ Olga Berggoltz |
Nỗi đợi chờ đó sau khá nhiều thời gian nay đã được đáp ứng bằng tập thơ Olga Berggoltz do nhà thơ, dịch giả Thụy Anh thực hiện. Một tập thơ trang trọng xứng đáng với nhà thơ.
Thụy Anh có nhiều năm học ở Nga, biết tiếng Nga sâu sắc, nhưng điều chủ yếu là chị đã từ cảm đến hiểu rồi đến yêu con người và thơ Berggoltz không chỉ trên câu chữ, nhịp điệu, hình ảnh, không chỉ dừng ở văn bạn mà còn lặn vào số phận vinh quang và cay đắng của một con người, một nhà thơ đã chia sẻ và chịu đựng chung với dân tộc mình cả một thế kỷ hào hùng và bi thương.
“Olga Berggoltz của tôi”, Thụy Anh đã nói vậy và chị nói được vậy trong bài tiểu luận dài đầy tâm huyết, tình yêu của chị dành cho nữ thi sĩ Nga, cho văn hóa - văn học Nga, cho nước Nga.
Tập thơ, ra mắt độc giả Việt Nam tháng 11-2010, là món quà Thụy Anh dâng lên nhà thơ của mình nhân kỷ niệm 100 năm sinh Berggoltz. Và chúng ta, những người đọc Việt Nam hôm nay, cảm ơn công việc sáng tạo của chị qua bản dịch và trong việc dịch để đến được với nhà thơ yêu mến lâu nay. Cảm ơn Olga Berggoltz.
|
Cây ngải đắng Rồi tôi vẫn nghiến răng bướng bỉnh Hai ta cùng giấu giếm lẫn nhau Làm gì nữa, anh ơi, chút tình si Chẳng làm gì nữa đâu lời âu yếm vô ngần Chẳng bao giờ mẹ chấp nhận nổi đâu Không, chẳng bao giờ mẹ chấp nhận nổi đâu Càng ngày mẹ càng thấy quen hơn Tiếng xào xạc lá cây của tháng năm cũ qua đi Chỉ một tích tắc nữa thôi mẹ sẽ hiểu rõ mọi điều Từ cái mốc này bao sức lực nổ tung trời
Tôi cũng cả ngày... Cả ngày trong cuộc họp tôi ngồi Bước ra đường, tôi ngồi xuống bậc thềm Thức tỉnh trong tôi hoài niệm chói ngời Những trinh sát viên quả cảm phi thường Khó nhọc thu trí tàn trong cơn giận tím bầm Lời đáp Tôi xin nói với các người rằng không có Không có những cõi đời tôi không cảm nhận |

