TTCT - Mẹ tôi có đôi chân gầy giơ xương, lấm tấm dấu vết lầm than như lệ ứa. Chân ấy đúng là chân khổ, lặn lội từ tinh mơ đến tối mịt, từ thuở thanh xuân đến khi bạc đầu, bao phen tóe máu trên quãng đời chông gai sỏi đá vì mẹ, vì chồng, vì con. Gánh sức nặng của nỗi buồn và số phận, đôi chân ấy mải miết đi... Phóng to Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần Đến tuổi dậy thì, được mẹ dẫn đi mua cho đôi guốc cao gót, tôi tủi thân nhận ra chân mình là bản sao của chân mẹ - gầy giơ xương, mỏng như lá, xương nhô nhọn hoắt. Gen là định mệnh, chạy đâu cho thoát! Tôi từ chối đôi guốc Đa Cao mơ ước, xỏ chân vào đôi guốc mộc Hương Bình quai nhựa trắng. Đôi guốc giản dị ấy không làm đau những chỗ xương nhô cao của tôi và che bớt khuyết điểm của đôi chân xấu. Tuổi trẻ tôi có nhiều giấc mơ, trong đó có giấc mơ mình có chân đẹp - múp míp, nuột nà trong đôi giày cao gót có quai đen thanh mảnh... Khi lấy chồng, một lần vấp té chảy máu, chồng tôi buột miệng khi băng vết thương chân: “Em có đôi bàn chân xấu nhất!”. Biết rồi nhưng nghe cứ xót. Đôi chân thể hiện vẻ đẹp phụ nữ. Người ta làm ra giày dép phong phú đa dạng để tôn vinh vẻ đẹp đôi chân trắng nõn đầy đặn của đàn bà. Thế mà tôi rất sợ đi mua giày dép. Thò đôi chân lép kẹp, nhô xương ra là tôi mặc cảm cả với đôi dép vô tri. Tôi ganh tị với em gái vì nó có đôi chân không giống mẹ. Suốt kiếp làm đàn bà, tôi chưa bao giờ để thợ làm móng chạm tay vào. Phụ nữ nhìn thấy điểm xấu của nhau như quà tặng. Ngày mẹ đau nặng, xoa dầu đôi chân xương xẩu lạnh giá của bà, tôi nghe chúng khóc. Xước, vệt, đốm do bổ béo nhường con, mắm muối phần mẹ. Gân lổm ngổm ngoằn ngoèo vì kiếp cò kiếp vạc cả đời lặn lội bươi móc. Chai, sần, lép, tòe... là dấu vết bao lần bấu vào sỏi đá, bám vào trơn trợt để khỏi té ngã... Nhưng mảnh thế, gầy thế mà độ bền, sức mạnh có thua ai đâu, vẫn đi hết đường đời chông gai sỏi đá đưa người đến bến đến bờ!... Tôi xoa lên bao tì vết của số phận và cũng khóc. Lần đầu tiên tôi nhìn đôi chân dưới góc độ khác và nhận ra có nhiều thứ cao hơn cả vẻ đẹp. Lần đầu tiên chân xấu không đè nặng tim tôi nữa. Chân là của mình, tạo tác của cha mẹ. Hãy yêu nó dù xấu dù đẹp. Vả lại nhìn từ đâu để khẳng định vẻ đẹp của đôi chân? Có đôi chân đẹp mà không tự đi được, phải “bế”! Có đôi chân què quặt, teo tóp mà tự bước đi. Có đôi chân liệt mà như đôi cánh đưa tâm hồn đi xa lắm! Vậy cớ sao tôi phải buồn, phải ghét thứ mình có? Truyện ngắn đầu tay của tôi có tên Đôi chân biết khóc. Ám ảnh từ đôi chân gầy giơ xương của mẹ, của tôi. Truyện ngắn ấy được in trên một tờ báo lớn, mở cho tôi một con đường sau khi nghỉ dạy vì ốm đau - con đường văn chương. Tôi bước chập chững trên con đường khổ ải còn hơn cả đường đời, bằng đôi chân mảnh như lá, gầy giơ xương nhưng độ bền và sức mạnh giống bàn chân mẹ, bởi nó là bản sao của đôi chân mẹ - đôi chân dấu yêu của tôi.
Tuyển thủ Bùi Vĩ Hào: "Anh muốn chia vui với đồng đội và nhìn họ đăng quang…" ĐỖ TUẤN 16/03/2026 1573 từ
Điểm tín dụng xã hội của Trung Quốc: Một lần thất tín, vạn lần hạn chế TRUNG NGUYỄN 03/03/2026 2555 từ
Ngày hội Tự tin vào lớp 10: Đặt nguyện vọng, chọn tổ hợp sao để không ‘tự loại mình’? HỒ NHƯỠNG 29/03/2026 Kỳ thi lớp 10 TP.HCM 2026 diễn ra ngày 1 và 2-6, quy chế cơ bản giữ nguyên. Học sinh cần cân nhắc kỹ nguyện vọng ngay từ đầu để tránh rủi ro.
Sau 1 tháng, Mỹ mới phá hủy được 1/3 kho tên lửa Iran CÔNG KHẢI 29/03/2026 Theo các nguồn tin tình báo, Mỹ mới chỉ có thể xác nhận đã phá hủy khoảng 1/3 kho tên lửa của Iran sau gần một tháng xung đột.
Di dời tiêm kích MiG-21 ở Cà Mau sau hơn 40 năm 'bỏ quên' THANH HUYỀN 29/03/2026 Chiếc tiêm kích MiG-21 bị "bỏ quên" hơn 40 năm giữa bãi cỏ um tùm ở Cà Mau vừa được lực lượng chức năng di dời trong đêm.
Runner Ngọc Hoa bò về đích ở Giải marathon quốc gia 2026 THANH ĐỊNH 29/03/2026 Nữ VĐV Hoàng Thị Ngọc Hoa (Bình Phước) gây xúc động khi cô nỗ lực bò qua vạch đích ở cự ly 42,195km Giải marathon quốc gia 2026 - Tiền Phong Marathon.