TTCT - Tôi đi ngược chiều trên những đường một chiều, nhìn ồn ã dội về phía mình. Tôi ngồi một mình ở công viên nhiều, nghe mấy bác già trải giấy báo ngồi nhậu ê a theo một cái organ ham nhay nhịp. Tôi nghĩ về các cháu mình được sinh ra lớn lên thừa kế hình hài của bố mẹ chúng, như những buổi sáng ngậm bàn chải trong miệng, nhìn trong gương mình muốn cất tiếng “con chào bố”. Minh họa: VIIP Tôi khoái bao bọc sự một mình của mình đến mức ích kỷ, đến mức mang thứ quà đào tẩu trong mọi cuộc trở về. H. bảo: “Đi đến tận cùng địa lý địa phương để thấy sự độc đáo của thế giới vì đơn giản thành phố của chúng ta là một phần thế giới”. Tôi bảo: “Hiển vi bản thân mình để thấy sự nhạt nhẽo của thế giới vì đơn giản mình sinh động hơn mọi phần thế giới”. Tôi từng bị bỏ lại. Từng bị. Để về nhà, tôi đi bộ rất lâu. Đủ để sắp xếp các sự kiện cho một tập phim truyền hình. Tôi đi trên nhiều vỉa hè, băng qua nhiều ngã tư và không ngã tư Sài Gòn. Tôi đi tủi thân qua người lèn người như dưa chuột bao tử chen nhau đứng trong lọ thủy tinh. Tôi đi bồng bềnh như hành tinh như một máy quay steadicam. Đôi chân tôi sải rộng, hai cánh tay vốn đã được gắn lỏng lẻo vào thân, đôi mắt đã được vít sâu trên gương mặt, chúng thăm dò, chúng không chiếm lĩnh. Tôi đi trong từng câu văn biết thở của Duras như đi trong một lạc thú trí tuệ. Tôi đi sau cô bé Pháp 15 tuổi rưỡi và người tình Trung Hoa của cô, và lúc ấy: “Họ băng qua toàn bộ diện tích của đô thành mất ngủ, bị cái nóng ban đêm đè ép nặng nề. Không hề có một hơi gió thoảng”. Tôi lại đi bộ từ cà phê Thức về nhà để trình diễn trọn vẹn sự lủi thủi mà sân khấu là vỉa hè mới lát đá. Đầu óc tôi có thể chính là đêm mang khả năng triệt tiêu váng vất, mặc cơn sốt đã qua, đợt sổ nước mũi cuối cùng đã vón lại giữa tờ giấy ăn rút vội trong quán giờ ủ vào lòng bàn tay mà mọi ý định ném xuống đều ngại ngần, không nên ném vào đêm gì cả, cần biết ơn đêm đã phủ định sạch trơn ý định trưng lẻ loi để rốt cuộc đi qua đêm như đi qua một tấm lụa mát gọi lưu trú trong dễ chịu, mình no nê có lãi, hàm ơn. Tôi đi ra khỏi rạp hát, ước mình là những gã đàn ông tôi nhìn thấy trên đường về, như cậu phụ bếp tranh thủ lúc đổ rác hút điếu thuốc nơi sân sau một nhà hàng đêm. Họ sẽ có giấc ngủ sâu vào sáng mai. Tôi đi bộ theo đường hẹn hò đến nhà người yêu cũ. Tôi đứng nhìn vào luồng sáng đang có em. Có lúc chờ được khi nó tắt, có khi không. Vội vã hút một điếu thuốc rồi cắm mặt đi, hoặc mỏi chân ngồi sụp, nhặt một trái gòn rụng, hí hoáy tháo tung ruột, xé nó thành từng mảnh vụn rắc đầy dưới chân mình. Tôi vừa ngại cho bước chân mình nghiện đường đến nhà em để hoài thúc giục hành hương, vừa sợ hãi một ngày em đột ngột chuyển đi, tôi mất hết dấu để không còn được hát “con đường chưa quên tên bàn chân, bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ”. Tôi không còn đi bộ để trở về nhà vào buổi sáng. Tôi đi ra khỏi nhà vào buổi sáng. Buổi sáng ngắn, buổi sáng ở lầu sáu chung cư im lặng hơn đêm trên vỉa hè và cứ thế nóng dần. Foucault mặc vest xách cặp đến giảng đường vào buổi sáng, ông xõa xòa xòa ở các câu lạc bộ lúc ban đêm. Nhân vật của Tsai Ming Liang, Hirokazu Koreeda khóc vào buổi sáng. Khóc trên giường hay khóc trong công viên. Tôi không khóc vào buổi sáng, không khóc. Tôi đi bộ qua công viên để đến trường vào buổi sáng với một điều tốt lành: người tình dạy tôi nhiều thứ. Tôi đi bộ với tình yêu trở lại, tôi yêu kẹo cao su Trident quế trở lại. Có thể cầm nắm tha thiết như trước đây tôi đi qua cung đường đó, trên những vỉa hè đó, nép người để tránh gốc cây đó, dừng lại ở ngã tư đó, và cầm tay em, đầu đựng đầy hạnh phúc. Bạn tôi nhiều người lên Đà Lạt cất nhà trồng rau, nhiều người mời tôi về tỉnh lẻ nuôi gà, người khác gọi tôi “lên rừng làm một cái cây đi”. Tôi trìu mến với tất cả những thứ ấy: tê lạnh Đà Lạt, gà và rau sạch tỉnh lẻ, nắng sớm gió tươi trên đồi... nhưng rõ ràng tôi cần hơn ồn ào phố thị. Tôi thấy trong mình có một chút Virginia Woolf. Như bà cần London, tôi cần Sài Gòn để thấy những cao thấp, những chồng chéo, đa thanh, đa dạng. Tôi cần đi bộ trong thành phố để khi chui vào một tiệm cà phê tôi thấy mình là một cây nấm mọc từ ẩm mục mùa.■ Tags: Đi bộ trong thành phố
Quán cà phê Việt đầu tiên ở Sài Gòn và cuộc tranh thương đầu thế kỷ 20 PHẠM CÔNG LUẬN 13/05/2026 3847 từ
Quan hệ Trung Quốc - Nhật Bản: Xung đột lợi ích hay gánh nặng của căn tính? NGUYỄN THÀNH TRUNG(Chuyên gia) 04/05/2026 2853 từ
Chiều mai, khai thác toàn tuyến cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu, tốc độ không quá 80km/h HÀ MI 17/05/2026 Từ 17h ngày 18-5, dự án thành phần 1 cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu đoạn qua thành phố Đồng Nai bắt đầu cho xe ô tô dưới 9 chỗ đi vào cao tốc nhằm khai thác tạm và đồng bộ với 2 dự án thành phần đã khai thác trước đó.
Tiếp sức nhà nông ở Tây Ninh: Có vốn rồi, có nghị lực, khó khăn sẽ qua AN LONG 17/05/2026 Tuổi Trẻ, GREENFEED Việt Nam phối hợp Hội Nông dân và Tỉnh đoàn Tây Ninh trao vốn Chương trình Tiếp sức nhà nông cho 40 hộ nông dân.
Cổng Parabol Bách khoa nằm trong khu vực giải tỏa khiến nhiều người tiếc nuối NGUYÊN BẢO 17/05/2026 Khi nhắc đến những địa điểm nổi bật của Đại học Bách khoa Hà Nội, nhiều cựu sinh viên, sinh viên Bách khoa sẽ nhớ ngay đến cổng Parabol.
Kế hoạch xây phòng khiêu vũ ở Nhà Trắng của ông Trump bị 'tuýt còi' XUÂN THẢO 17/05/2026 Kế hoạch cấp ngân sách lớn cho an ninh phòng khiêu vũ Nhà Trắng của ông Donald Trump bị quan chức Thượng viện bác bỏ.