TTCT - 1. Xem Falling down (*) đến đoạn cuối, khi William “D-Fens” Foster - người đàn ông đã giết không biết bao nhiêu mạng người - nói với vợ con: “Có những điểm trên hành trình mà quay về còn khó hơn đi tiếp” - tôi cũng thấy như ông, ở thời điểm ấy tốt nhất là lấy súng tự nã vào đầu mình, hoặc cứ để cho ai đó bắn mình. Phóng to Tranh: Đức Trí Sống tiếp chỉ là tồn tại một cách bức bối, ở một nơi đời sống xuống cấp trầm trọng, còn bám chặt lấy những quy luật. Quy luật giờ giấc, quy luật kẻ đến trước, quy luật kẻ có quyền, có tiền, có súng... cái nào cũng cứng nhắc, khắc nghiệt, dễ biến con người ta từ bần cùng thành lạnh lùng, tàn bạo. Cái kết làm tôi sướng, kiểu một phát được thỏa một cơn bức bối kéo dài từ đầu đến cuối phim. Bạn tôi thì cứ mong một chuyện: vợ ông sẽ rộng lòng một chút, không phải nhìn chồng như tên sát nhân mà bao dung hơn - nhìn ông như một người chồng thất cơ lỡ vận, hoặc chỉ cần là một anh chàng thất nghiệp kém may mắn thì mọi chuyện có lẽ sẽ khác. Đằng nào cũng còn đứa con - bạn nói. Tôi không tranh cãi, tôi được thêm một cái sướng khác là thắng độ nhờ cái kết có phần không có hậu (theo cách hiểu của bạn). 2. Thời điểm đó bạn mới ra trường, thất nghiệp, không đến nỗi bi đát, cùng đường, quẫn trí như nhân vật chính của Falling down, nhưng cũng mấp mé tuyệt vọng, chỉ nghĩ về quê cho xong. ... Cùng khóa diễn viên với bạn chưa có ai trụ lại nổi bằng nghề. Vài người lấy chồng qua Mỹ làm nail, vài người đi học lớp thư ký, kế toán rồi chuyển nghề sống tạm qua ngày... Ba năm. Tôi thấy bức bối của bạn chỉ là bức bối ở giữa một đời sống làng nhàng, không chết đói cũng không dư dả, không hèn cũng không vẻ vang gì. Bạn đi diễn hài, những mảng ngắn, như một món nhắm cho người ta vui lúc uống rượu. Bạn không gặp những kẻ bần tiện, côn đồ hay tâm thần, không bị dồn ép nào như nhân vật của Falling down. Xung quanh bạn, những người lúc nào cũng sẵn sàng giới thiệu một cơ hội, nói những chuyện chí tình, trả cho bạn chầu cơm cuối tháng... Buổi chiều ra khỏi nhà, bạn cười tươi rói: đi diễn đây. Một hai giờ sáng bạn từ bar về nhà, người đầy mùi rượu. Vậy là vui rồi, bạn nói. Tôi không thấy vui, tôi bắt đầu thấy sợ. Bạn cứ dàu dàu, chẳng lúc nào hoàn toàn tỉnh táo, ngày ngủ đêm thức, già đi, bệ rạc đi trông thấy. Thế thì việc bạn ở lại Sài Gòn này là để làm gì? Một lần, tôi đã hỏi. Bạn không trả lời. Tiền kiếm được để làm gì? Bạn không biết. Bạn không có thời gian để suy nghĩ về chuyện của lúc này chứ đừng nói đến chuyện quá khứ, tương lai. Việc của bạn hằng ngày là ngủ, có sức để đi làm kiếm tiền. Ăn no bụng, uống say. Và ngủ. 3. Bây giờ, nhiều năm sau lần đầu xem Falling down chung với bạn, tôi đã ở một nơi khác, và tự dưng thấy cảm giác muốn “nhân vật chính chết cho rồi” của ngày nào thật là nông nổi. Xem lại đoạn cuối của phim này tôi ước gì người ta đã làm một cái kết khác, không cần ngoạn mục đến mức thay đổi số phận, chỉ cần cho nhân vật chính sống bằng cách nào đó. Bởi ngẫm lại, tôi thấy cái chết của nhân vật này cũng như nhiều cái chết vì không lối thoát khác trong văn chương, điện ảnh, rồi các vụ tự tử của những tài tử điện ảnh Hàn Quốc, Nhật Bản báo vẫn đăng liên tục thời gian gần đây, hay cái chết của bạn bằng thuốc ngủ - suy cho cùng không làm cuộc sống bớt khắc nghiệt hơn. Nó không làm cho cuộc đời bạn trở nên có nghĩa hơn, không làm những kẻ phụ tình phải hối hận, cũng không làm số nợ của ai đó bỗng dưng biến mất, không làm những vết nhơ cũ được xóa, cũng đâu có làm quan hết tham, dân hết thất nghiệp, hết khổ... Cuộc sống âm thầm vận động theo một cách khác, những chu kỳ thăng - trầm, thịnh - suy, buồn - vui... cứ quay đi hết một vòng rồi quay lại mà chúng ta không biết, lỡ gán cho nó một chiều xuôi tuyệt vọng nào đó trong lúc cùng quẫn, chán nản nào đó? Trong trường hợp này, tôi thấy có lẽ những cái chết chỉ có điểm chung là kết thúc trong bế tắc, chẳng khép lại cái gì, ngoài thời gian sống lẽ ra còn cơ hội thay đổi của một con người. ___________ (*): Falling down (đạo diễn Joel Schumacher) kể chuyện của William “D-Fens” Foster (do Michael Douglas đóng). Người đàn ông từng là ngôi sao với nhiều cống hiến cho quân đội bỗng chốc trở thành kẻ thất nghiệp. Ngày diễn ra những sự kiện của Falling down, nhân vật chỉ có một ước muốn là về nhà dự sinh nhật con gái, nhưng qua điện thoại người vợ đã ly hôn liên tục xua đuổi. Tâm trạng chán nản của kẻ thất bại, môi trường sống xung quanh xuống cấp, nghèo đói bủa vây, con người lạnh lùng, tàn nhẫn đã đẩy nhân vật đến sự ẩn ức dữ dội, thành kẻ giết người... Phim vừa được chiếu lại trên HBO cuối tháng 3. Tags: Tạp bút
Sử dụng tác phẩm để huấn luyện AI: Pháp lý chuẩn tắc và bất trắc TRƯƠNG TRỌNG HIỂU (TRƯỜNG ĐH KINH TẾ - LUẬT) 27/12/2025 1752 từ
Đại học Y Dược TP.HCM vinh danh các nhà khoa học đưa nghiên cứu y học Việt Nam ra thế giới TRẦN HUỲNH 08/01/2026 Trường đại học Y Dược TP.HCM vừa vinh danh hàng trăm nhà khoa học tiêu biểu, ghi dấu ấn bằng nhiều công trình nghiên cứu xuất sắc với điểm nhấn nổi bật là các công bố quốc tế uy tín, trong đó có nghiên cứu đăng trên tạp chí The Lancet.
Washington nói có đủ chỗ cho Trung Quốc làm ăn ở Venezuela 'khi nào Mỹ còn kiểm soát' TRẦN PHƯƠNG 08/01/2026 Bộ trưởng Năng lượng Mỹ nói Trung Quốc có thể làm ăn với Venezuela nhưng Washington sẽ không để Bắc Kinh có sức ảnh hưởng lớn tại quốc gia Nam Mỹ này.
U23 Trung Quốc 'giúp' Thái Lan níu kéo hy vọng ở Giải U23 châu Á 2026 HOÀI DƯ 08/01/2026 U23 Trung Quốc cầm chân U23 Iraq ở lượt trận đầu tiên bảng D Giải U23 châu Á 2026 đang diễn ra tại Saudi Arabia.
Lời khai giám đốc trung tâm công tác xã hội có học viên bị đánh chết: 'Ngầm đồng ý phạt để răn đe' TIẾN NGUYỄN 08/01/2026 Giám đốc Trung tâm công tác xã hội Hải Hà Nguyễn Văn Hải khai ngầm đồng ý để cho cán bộ phạt học viên mang tính răn đe.