Mối tâm giao giữa người và máy móc

CLAUDE SARRAUTE (PHáP) 08/04/2016 03:04 GMT+7

TTCT - Tôi có đồng nghiệp lâu năm làm ở ban tin tức quốc tế, người mới kiếm được căn hộ tuyệt diệu ở tầng trên cùng, tầng thứ 19 của một ngôi nhà hiện đại vừa xây xong. Phong cảnh trữ tình - tháp Eiffel, Khải hoàn môn... Xem ra căn hộ thật mênh mông.

n
n

 

Đúng sáu giờ rưỡi hằng sáng, anh ta “hạ cánh theo kế hoạch” xuống quán cà phê nơi góc phố, với nụ cười sảng khoái của người vừa từ bảy tầng mây... Xin lỗi, từ 19 tầng lầu xuống.

Một thời gian sau, anh bắt đầu càng ngày càng đến quán trễ hơn. Buông mình xuống ghế với vẻ nhăn nhúm, cơ thể bơ phờ, tóc tai rối bù cùng vầng trán cau có. Hiển nhiên không còn khí thế...

Đến tòa soạn làm việc cũng vậy. Đọc các tin bài gửi tới với cặp mắt trống rỗng vô hồn, còn khi biên tập lại sai bét... Anh trở thành người mất năng lực, mờ nhạt dần thật đáng nghi ngại.

Điều đó khiến tôi thấy lạ kỳ, nhưng biết làm sao được. Vào chủ nhật trước tôi quyết định đến thăm anh. Ở lối vào chung tôi thấy các dãy bảng treo, các chữ viết chằng chịt trên tường, các mảnh giấy khổ lớn với lời lẽ cáu bẳn la liệt khắp nơi, đại loại: “Thang máy không làm việc! Tiền vẫn phải trả!”, hay: “Một vài ngày - còn có thể được; chứ cả ba tháng có lẻ - ai mà chịu nổi!”.

Tôi leo lên với bạn, mồ hôi túa ra như tắm, thở dốc từng cơn... Rồi bắt gặp anh đang ròng một sợi dây ra ngoài bancông, thả xuống cho bà quả phụ ở tầng dưới với cái giỏ đựng đầy đồ thực phẩm.

- Chúng tôi phải tìm cách tương trợ lẫn nhau - anh gắng sức nói với lên - Cậu biết không! Chúng tớ phải cố thủ ở đây từ đầu mùa hè kia đấy. Thợ sửa chữa có đến, “Chào buổi sáng” chán lại “Chào buổi tối”. Còn thang máy chỉ làm việc chưa đầy một giờ rồi hỏng hẳn. Chúng tớ liền kêu điện thoại qua đường dây nóng để cấp báo, nhưng ngay từ trưa thứ sáu họ đã biến đâu mất tiêu... Sự việc cứ lặp đi lặp lại làm con người ta có thể phát điên lên được. Tớ thề với cậu như vậy đấy.

Tôi lựa lời động viên anh rằng đây không phải là trường hợp duy nhất. Hệ thang máy đời mới vốn dĩ hay có tính đỏng đảnh lắm.

- Ai cũng biết là họ bị phong tỏa, nên sinh ra giận hờn vô cớ - tôi nhẹ nhàng nói - Đằng này thay vì phải giận cái thang nhà mình, tốt hơn hãy thử đối xử dịu dàng với nó, vuốt ve các nút nhấn tầng, âu yếm các khung sắt mạ inox... Nếu chịu nói với thang rằng ta yêu nó, điều đó ắt làm nó cảm động và sẽ không nằm ì ra nữa.

Xem ra anh bạn tôi chịu thử theo cách đó thật.

Thang máy liền chạy ngay, mang anh lên lầu một và đúng vào lúc cần phải là lầu hai thì nó dừng lại, rồi không chịu nhúc nhích hướng tới các lầu trên.

Anh bạn đồng nghiệp lại ráng kiên nhẫn, tiếp tục thể hiện các cử chỉ tâm giao trong buồng thang...■

BẾN HẢI (dịch)

Bình luận Xem thêm
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận