TTCT - Bỗng dưng muốn... đi xem kịch. Vậy là mua vé rồng rắn cả nhà đi xem. Lại gọi điện rủ bạn: “Đi xem kịch đi”. Bạn hỏi: “Nhưng không có giấy mời à?”. Tôi làm bộ: “Sao lúc nào cũng nghĩ đến giấy mời thế. Chỉ có vài chục ngàn sao không mua mà xem. Phải biết ngượng chứ!”. Phải biết ngượng chứ. Bạn cười hi hí. Nhưng thật ra lâu nay người ta quen xài “chùa”, quen thưởng thức nghệ thuật miễn phí, quen được sử dụng dịch vụ không mất tiền thế nên chỉ trông chờ vào vé mời. Từ vé mời đi xem ca nhạc, tạp kỹ, sân khấu, phim ảnh, triển lãm, vé mời đi tham quan, vé mời vào hội chợ... Hoàn toàn không phải vì không có tiền. Cũng hoàn toàn không phải giá vé quá đắt. Đơn giản như vé vào xem một hội chợ triển lãm hàng hóa chẳng hạn. Giá vé rẻ thì 5.000 đồng, đắt cũng chỉ 10.000 đồng, vậy mà người ta ít thích mua vé, cứ tìm mọi cách săn được vài tấm vé mời và hỉ hả vào xem triển lãm với cái vé mời chả đáng bao nhiêu tiền ấy. Mỗi năm các chương trình tạp kỹ cho thiếu nhi chỉ có chừng hai lần. Ấy là dịp 1-6 và rằm Trung thu. Nhà nào nhiều cũng chỉ có hai đứa trẻ. Vậy nhưng ai cũng thích được sử dụng vé mời, nhất là các cơ quan công quyền, các đơn vị hành chính có chút mối quan hệ với cơ sở làm chương trình thì nhất quyết phải xin bằng được vé mời cho con em mình đi xem. Thậm chí xin hộ cả cho cháu chắt, người quen, hàng xóm... Thực trạng sân khấu phía Bắc ế ẩm, nhiều nhà hát phải đóng cửa hoặc chuyển sang cho thuê phục vụ mục đích khác, diễn viên thì chật vật kiếm tiền bằng nghề phụ, thậm chí làm xe ôm... Nhưng họ vẫn tha thiết và gắn bó với nghề mặc dù nghề bị rẻ rúng. Và khi đứng trên sân khấu họ mong điều gì trước tiên? Có lẽ điều nghĩ trước tiên ấy là bán được vé! Một nhà hát mới ra đời, nâng cao chất lượng chương trình biểu diễn bằng những diễn viên đang ăn khách, hạ giá vé để kéo khán giả đến rạp. Chấp nhận mức giá thấp có nghĩa là anh em diễn viên trong đoàn chịu rất nhiều thiệt thòi. Ấy vậy mà trong vòng một tháng, có không biết bao nhiêu cơ quan, đơn vị đánh công văn đến xin giấy mời cho mọi người trong cơ quan đi xem. Giá người làm nghệ thuật ít phải phát giấy mời một chút. Giá mà người cứ đi xin giấy mời biết xấu hổ một chút. Chắc số phận nghệ thuật mới bớt hẩm hiu.
53 năm phát hiện Sâm Ngọc Linh: "Quốc bảo" vẫn còn lắm gian nan HUY THỌ (THỰC HIỆN) 04/04/2026 2096 từ
Vì sao an ninh 'đa lớp' của Mỹ vẫn bị xuyên thủng tại tiệc báo chí Nhà Trắng? THANH HIỆP 26/04/2026 Vụ nổ súng tại buổi tiệc thường niên có sự tham dự của Tổng thống Trump làm dấy lên lo ngại mới về công tác bảo vệ yếu nhân Mỹ.
3 tay cơ billiards Việt Nam bỏ giải vì chủ nhà Trung Quốc dùng hình ảnh 'đường lưỡi bò' ĐỨC KHUÊ 26/04/2026 Dù có cơ hội tham dự giải đấu lớn, nhưng 3 cơ thủ pool của Việt Nam vẫn quyết định rút lui vì liên quan đến "đường lưỡi bò".
CCTV làm lại Tây du ký 1986: Đầu tư 500 triệu tệ, casting quy mô lớn HY THÀNH 26/04/2026 Đài Truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV) làm lại Tây du ký: Vương Nhất Bác có thể vào vai Đường Tăng, Tôn Ngộ Không tuyển chọn diễn viên hí kịch trên toàn quốc.
Nghi phạm nổ súng tại dạ tiệc báo chí Nhà Trắng là giáo viên kiêm lập trình viên HÀ ĐÀO 26/04/2026 Nghi phạm được xác định là Cole Allen, 31 tuổi, cư trú tại thành phố Torrance, bang California.