TTCT - Chắc chắn đôi tai của bà không thể nghe rõ một âm thanh nào từ đường phố, từ những người xung quanh. Bà chỉ giao tiếp với những người hay giúp đỡ mình bằng ánh mắt, cử chỉ. Minh họa: Salem Câm và điếc bẩm sinh, ngoài 60 tuổi, bà vẫn kiên nhẫn và chịu khó nhặt rác để tự nuôi sống mình. Bà là người dân của làng Trung Tự. Cha mẹ bà, khi làng chưa là phố, cũng cày sâu cuốc bẫm làm ruộng và trồng rau. Khi hai cụ về trời, bà sống chung nhà với gia đình người em trai. Chị em thâm tình, bữa cơm của em có sự san sẻ với chị gái. Nhưng bà vẫn tự thân đi nhặt từng tấm bao tải, nilông, chai lọ... mang về. Tiền lẻ từ bán đồng nát bà tích lại, phòng lúc ốm đau có bát cháo nóng, đỡ đi nỗi lo gia cảnh người em trai cũng chẳng giàu có gì. Bà cần mẫn đi từ cổng làng Trung Tự ra phía Bệnh viện Bạch Mai. Ai cho gì cũng lấy, thấy gì có thể bán được là nhặt về. Đi suốt thành quen và có bạn ở dọc đường. Cô bán xôi hay tặng bà gói xôi vào mỗi sáng. Bà ấm bụng, vác tải đi loanh quanh chợ Kim Liên. Chiều về qua hàng nước của bà béo trước cửa phòng khám tai mũi họng, bà đưa tay chỉ vào cái cốc để xin chén nước, thích cái kẹo thì chạm tay vào kẹo... Bà béo hay để dành cho bà câm nhặt rác những món lót dạ như quả táo, quả chuối, cái bánh... Như chị em tự lâu lắm rồi. Có ai hỏi về người bạn nhặt rác, bà béo ôn tồn bảo: “Chị ấy siêng lắm! Không nói được, không nghe được nhưng hiền hậu, nhìn mà thương”. Trước khi về lại ngôi nhà của mình, bao nhiêu chiến lợi phẩm trong bao tải của chị đều được em tự tay sắp xếp lại gọn gàng như một món hàng sắp đem bán. Trong cái rét buốt của mùa đông đất Bắc, em lại kéo tay chị vào ngồi hẵng uống chén trà, rồi khoác thêm cho chiếc áo ấm cũ. Chị lại cười nheo mắt, chắc thích thú và ấm áp. Bà béo kể rằng: Chị ấy rất thích ngắm trăng. Có những hôm qua đây cứ nhìn lên trời, tay chỉ trăng. Đã có người khách của quán trầm ngâm nhìn người câm chỉ trăng. Họ nghĩ gì thì không rõ, nhưng mấy hôm trăng tròn trong tháng ghé quán đều hỏi: “Bà già nhặt rác đã về qua đây chưa cô ơi?”. Tôi viết những dòng này giữa ngày không trăng, rét mướt. Mong xuân sang, một đêm sáng trăng, tôi thấy được người câm đã 60 tuổi đưa tay chỉ trăng. Đó là một hình ảnh bình yên tận sâu trong lòng khi nghĩ về bất hạnh dâu bể có thể phủ rập lấy một đời người! ■ Tags: Chị em
Quán cà phê Việt đầu tiên ở Sài Gòn và cuộc tranh thương đầu thế kỷ 20 PHẠM CÔNG LUẬN 13/05/2026 3847 từ
Quan hệ Trung Quốc - Nhật Bản: Xung đột lợi ích hay gánh nặng của căn tính? NGUYỄN THÀNH TRUNG(Chuyên gia) 04/05/2026 2853 từ
Thượng đỉnh Mỹ - Trung: Ông Tập và ông Trump cùng phát thông điệp hợp tác TÂM DƯƠNG 14/05/2026 Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Mỹ Donald Trump đều phát đi thông điệp tích cực về quan hệ hai nước.
Giá vàng miếng SJC rơi về ngưỡng 165 triệu đồng/lượng ÁNH HỒNG 14/05/2026 Giá vàng thế giới liên tục giằng co mạnh quanh ngưỡng 4.700 USD/ounce kéo giá vàng trong nước về ngưỡng 165 triệu đồng/lượng.
Tân Giám đốc Bệnh viện Chợ Rẫy: 'Tôi lớn lên từ hải đảo xa xôi, chưa từng nghĩ sẽ trở thành bác sĩ' THU HIẾN 14/05/2026 Tân Giám đốc Bệnh viện Chợ Rẫy nói ông lớn lên từ một hải đảo xa xôi và chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành bác sĩ.
Có vé dự World Cup, U17 Việt Nam phải cảm ơn HLV Arsene Wenger. Vì sao? HUY ĐĂNG 14/05/2026 Trong kỳ tích giành vé dự World Cup U17 của thầy trò ông Cristiano Roland, người hâm mộ Việt Nam cần gửi lời cảm ơn đến cái tên vô cùng quen thuộc của làng bóng đá - cựu HLV người Pháp Arsene Wenger.