TTCT - Đi hội chợ luôn luôn là một cuộc đi giằng xé. Ngợp trong sự phong phú bạt ngàn sản phẩm, cuộc loay hoay mặc cả giữa sự hiểu biết của mình về cái mình cần, về các sản phẩm, với cuối cùng là túi tiền. Phóng to Tranh: Lê Thiết Cương Thường thì túi tiền là cái ưu tư canh cánh đầu tiên. Tại sao? Túi tiền nó thật vô cùng, và nó sát sườn cũng vô cùng, như từ phía bên trong sườn. Nhưng thật ra thì túi tiền là cái dễ hiểu, càng nghèo thì càng dễ đếm ra tiền của mình. Các thương nhân bắt mạch rất nhanh những uẩn ức tiền nong của các khách hàng của mình. Cái hiểu biết của mình mới là cái cực kỳ khó đo lường, càng dốt thì càng dễ đếm ra cái mình tưởng là đã giỏi. Các thương nhân bắt mạch rất nhanh những ảo ảnh siêu vĩ của các khách hàng của mình. Đã nhiều lần đi hội chợ như thế, tôi toàn mua phải của ôi. Ôi, vì hóa ra cái đồ ấy không liên quan gì đến thứ thật mà mình cần. Ôi, vì cái đồ ấy không giúp giải quyết được cái mình phải giải quyết. Ôi, vì cái đồ ấy giúp giải quyết được cái mình cần chút ít trong tức thì, nhưng lại làm hỏng việc bao nhiêu thứ khác hơn về sau. Để rồi đến khi tôi mua được cái đồ mình cần thật sự, thì đã phải mất tiền mua nhiều lần trước đó những thứ của ôi mà đem cho ai thì cũng khó nốt. Cất vào kho làm kỷ niệm bất đắc dĩ. Đi hội chợ đồ tươi, đã khó đến thế. Nói đồ tươi là các đồ vật chất, mua cái áo mốt hay cái điện thoại di động thì chúng cũng chỉ tươi được đến dăm năm. Đi hội chợ tinh thần, khó hơn. Các sản phẩm tinh thần có một điểm độc đáo là chúng luôn luôn tươi mãi. Các trang sách về các thần linh, các bản kinh từ thời tiền cổ đại, chúng vẫn luôn luôn thơm mùi mực mới, lại được trình bày ngày càng tươi mới thầm lặng hơn nữa bởi các nhà kinh doanh. Làm sao tôi lựa chọn được sản phẩm cho mình trong sự ngất ngây đây? Vẫn loay hoay giữa hai món: hiểu biết và tiền trong túi. Tiền trong túi của mình, thò tay vào loáy hoáy, lo lắng có lúc thót tim, nhưng mà vẫn dễ đếm ra. Hiểu về sự hiểu biết của mình, chả cần loáy hoáy, lúc nào cũng dễ dàng đếm ra cái mình tưởng là đã giỏi. Cúi xuống, nhặt cái gì lên đây? Động tác chỉ có thế, mà đó là điều quan trọng nhất, có khi cho cả cuộc đời. Và có khi còn cho nhiều đời. Tags: Phiếm đàmHOÀNG HỒNG MINHHội chợ tinh thần
Quán cà phê Việt đầu tiên ở Sài Gòn và cuộc tranh thương đầu thế kỷ 20 PHẠM CÔNG LUẬN 13/05/2026 3847 từ
Quan hệ Trung Quốc - Nhật Bản: Xung đột lợi ích hay gánh nặng của căn tính? NGUYỄN THÀNH TRUNG(Chuyên gia) 04/05/2026 2853 từ
WHO cảnh báo khẩn cấp vì bùng dịch Ebola: Bộ Y tế khuyến cáo gì? DƯƠNG LIỄU 17/05/2026 Tổ chức Y tế thế giới vừa tuyên bố đợt bùng phát Ebola tại Cộng hòa dân chủ Congo và Uganda là “tình trạng khẩn cấp y tế công cộng gây quan ngại quốc tế”. Tại Việt Nam, Bộ Y tế vừa phát đi cảnh báo.
Đình Bắc phản ứng khi bị đồng đội tranh đá phạt đền NGỌC LÊ 17/05/2026 Tiền đạo Nguyễn Đình Bắc không vui khi bị Alan Grafite tranh đá phạt đền ở thời điểm quan trọng trong trận quyết định ngôi vô địch V-League của CLB Công An Hà Nội, diễn ra tối 17-5.
Công ty của đại gia Trầm Bê bị hủy tư cách công ty đại chúng BÌNH KHÁNH 17/05/2026 Công ty CP Bệnh viện đa khoa tư nhân Triều An - nơi ông Trầm Bê làm Chủ tịch, vừa chính thức bị hủy tư cách đại chúng.
Đài Loan tuyên bố 'không thể bị hy sinh hay đem ra trao đổi' NGỌC ĐỨC 17/05/2026 Lãnh đạo Đài Loan khẳng định hoạt động hợp tác an ninh và mua bán vũ khí giữa Mỹ và hòn đảo này đóng góp vào hòa bình, ổn định khu vực.