TTCT - Trông ra xã hội người ta ầm ầm tiến lên hiện đại mà cứ sốt cả ruột, chả nhẽ nhà mình lại không làm gì. Tôi quyết định “tề gia”: phải nâng cấp toàn bộ gia đình này, lâu nay lơ mơ, lôm côm quá. Hỏng! Hỏng! Phóng to Đầu tiên là phải đổi danh xưng, không kiểu Tây thì cũng phải kiểu Hàn. Quyết rồi nhé, mẹ nó, cả nhà từ nay phải thành hót-boi, hót-gơn, kiều nữ và đại gia. Đại gia đương nhiên là thằng tôi, vợ tất nhiên là kiều nữ. Đại gia cả lương cả thưởng mỗi tháng bốn-triệu-sáu, còn kiều nữ có số đo ba vòng của hoa hậu, chỉ thay đổi thứ tự. Hót-boi 3 tuổi nghịch như cướp, còn hót-gơn 5 tuổi nhạy cảm như thí sinh Idol. Đấy, danh xưng quan trọng lắm, từ lúc quyết định vậy thấy cả nhà đều tăng đẳng cấp. Kiều nữ hai mặt con chiều tối ra ngõ cũng khoác tay đại gia, đi thỉnh thoảng cũng vắt chéo chân và mặt luôn nhìn thẳng. Nhưng từ lúc đổi danh xưng lại thấy cần phải nổi tiếng. Đã là đại gia và kiều nữ, hót này hót kia cả rồi, không có xìcăngđan nào thấy cứ nhàn nhạt, làm sao thành người của công chúng được. Nguyên tắc số 1 nhé: chưa có bê bối thì phải cố mà có, càng rùm beng lên thì danh tiếng mới lên theo - kinh nghiệm tạo Idol mà lại. Còn nguyên tắc thứ 2 thì... từ từ tính. Xìcăngđan đầu bảng? - đương nhiên là “lộ hàng”. Cái này thì... hơi gay, nhưng cuối cùng cũng ổn thỏa cả. Ấy là bữa nọ hót-boi ngồi bô xong, chưa kịp kéo quần lên đã thình lình lao ra ngoài đuổi theo con chó hàng xóm. Để bảo vệ sự nguyên vẹn cho vòng ba hót-boi, kiều nữ gào tướng lên, làm con chó chihuahua hoảng hốt nhảy thẳng vào đám ấm chén của bà bán nước đang dọn hàng ở ngõ. Sau vụ này, đại gia phải trích ngoài kế hoạch một phần lương để đền bù thiệt hại cho bà bán nước. Thấy hơi tiêng tiếc vì không có cờ-líp nào đưa lên mạng truyền thông xóm. Hót-gơn sau một vài lần xem tivi nhất định không chịu đi học vì nhìn thấy cảnh các chị học sinh xé áo, cắt tóc nhau ở lớp trên và bảo mẫu tắm trẻ con bằng chân ở lớp dưới. Thuyết phục mãi, hót-gơn mới chấp nhận đi học với điều kiện lớp phải có vòi hoa sen và phải được học võ. Đại gia bốn-triệu-sáu lại phải nghiến răng, ba giờ sáng ra cây Ai-Ti-Em để rút tiền của... mình cho con đi học võ. Kiều nữ mơ màng khả năng lọt vào danh sách Nếch-tóp-mô-đồ của xóm, sáng sáng cặp tay đại gia đi ăn phở bò Kôbê (chả lẽ lên đời rồi mà cứ xì xụp mì tôm với thịt trâu chết rét bán đầy chợ). Thôi cũng phải dứt bỏ cái xe máy liên-hiệp-quốc đầu Nhật đít Ý đi thôi, chưa có xế hộp hàng khủng thì đi xe buýt cho thanh lịch, ai mà biết mình chưa có xe (cứ thong dong đi bộ vào chợ, nó nghĩ chắc mình đậu xe ngoài đường). Bây giờ vấn đề duy nhất của nàng là cải tiến cách nói năng, theo kiểu thí sinh bị loại bày tỏ tình cảm trước khi chia tay và cách nhận xét bí hiểm đầy tính triết học của giám khảo các cuộc thi trên truyền hình. Phần đại gia bốn-triệu-sáu mới là vấn đề. Nghĩ mãi không ra cách tạo xìcăngđan nào cho xứng tầm (tất nhiên phải loại bỏ ngay phương án nổi tiếng tầm thường bằng tiền bạc như sắm máy bay hay mua dàn xế khủng). Vươn lên đẳng cấp mới mà dùng bằng tại chức... từ xa như mình thì bị loại ngay từ vòng sơ khảo, chả ai nhận. Chức vị cũng chả ăn thua, đến thứ trưởng còn thừa thì chả nhẽ tổ phó công đoàn như mình lại thiếu? Phong độ, chính thế, chỉ có phong độ mới cất lên tiếng nói quyết định. Bây giờ ra đường cứ nhăn nhăn nhó nhó, quẹt xe sơ sơ tí cũng chửi thề thì sao ra đẳng cấp đại gia. Cứ phải hiên ngang, tươi cười vượt lên nghịch cảnh. Nhá, hôm qua sụp “hố tử thần”, không như lão xe ôm thò đầu lên là rủa sả thấy kinh, đại gia mỉm cười lấy tay gạt lớp bùn trên mặt, thế này ăn thua gì, Brazil sụt đất còn kinh bằng mấy. Nước cống tràn vào nhà vì nâng đường hả, đại gia không hề nhăn nhó, ở xứ Úc kia kìa, trông mà xem, nhân dân đang kéo thuyền trên phố đấy. Kiều nữ than giá rau tăng vòn vọt, đại gia vẫn cười khẩy, bên Zimbabwe họ còn phải in giấy bạc nghìn tỉ. Kẹt xe ba tiếng ăn thua gì, Bắc Kinh kẹt 40.000 xe tải suốt chín ngày. Đánh gôn, đua ngựa, bóng chày... toàn môn quý tộc, sao không xem mà cứ phải gào ầm lên K trừ với K cộng? Sau một thời gian vận dụng phương thức lên đời, đại gia rung đùi yên tâm phen này nếu có cuộc bình chọn người lạc quan nhất Việt Nam thì thế nào mình cũng có chân cơ cấu. Dân Việt mình mới được bầu là lạc quan nhất thế giới, mình mà lạc quan nhất Việt Nam cũng có nghĩa là nhất thế giới rồi còn gì. Đấy, đẳng cấp là phải thế. Mỗi tội mụ kiều nữ về nhà hay thỏ thẻ buôn chuyện: “Hàng xóm người ta bảo anh dạo này bị làm sao ý”!
Tuyển thủ Bùi Vĩ Hào: "Anh muốn chia vui với đồng đội và nhìn họ đăng quang…" ĐỖ TUẤN 16/03/2026 1573 từ
Điểm tín dụng xã hội của Trung Quốc: Một lần thất tín, vạn lần hạn chế TRUNG NGUYỄN 03/03/2026 2555 từ
Eo biển Hormuz, điểm nóng nhất cuộc chiến Trung Đông, thử thách cực hạn cho Mỹ HẢI MINH 29/03/2026 Eo biển Hormuz đã nhanh chóng trở thành điểm nóng quan trọng nhất của cuộc chiến ở Trung Đông đang diễn ra giữa Mỹ - Israel và Iran, và không chỉ với các bên tham chiến trực tiếp.
Sáng nay, Tuổi Trẻ tổ chức Ngày hội ‘Tự tin vào lớp 10’ tại THPT Marie Curie và THPT Hoàng Hoa Thám HỒ NHƯỠNG 29/03/2026 Đến với ngày hội, học sinh sẽ được giải đáp trực tiếp về tuyển sinh lớp 10 tại TP.HCM, khám phá điểm mạnh bản thân, tham quan trường THPT, nhận cẩm nang ‘Tự tin vào lớp 10’...
Tin tức sáng 29-3: BV đầu tiên triển khai kỹ thuật hồi sinh tim phổi sử dụng tuần hoàn ngoài cơ thể BÌNH KHÁNH 29/03/2026 Một số tin tức đáng chú ý: Cảnh báo rủi ro từ các hình thức huy động vốn qua ứng dụng, website; Triển khai kỹ thuật hồi sinh tim phổi có sử dụng tuần hoàn ngoài cơ thể ở Việt Nam...
'Rực rỡ' nhất đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả. Hãy yêu cuộc sống này! PGS.TS PHẠM BÍCH NGỌC 29/03/2026 Houston nổi tiếng với Texas Medical Center, trung tâm y tế lớn nhất thế giới, nơi Bệnh viện Ung thư MD Anderson là điểm đến của hàng ngàn bệnh nhân từ khắp nơi.