TTCT - Ba có tính cả tin, thương người. Đi cùng ba, thể nào con gái cũng cằn nhằn khi ba thường bảo con tấp xe vô lề để ba dừng lại cho những người ăn xin dọc đường một ít tiền và ân cần thăm hỏi họ. Có nhiều người cơ nhỡ đã đến tận nhà tìm ba. Minh họa: Salem Gặp trường hợp giả dạng, sau khi đã đứng ra quyên góp cho họ và ít lâu sau tình cờ phát hiện họ tiếp tục “bổn cũ soạn lại” với những người tốt bụng khác, ba không giận mà chỉ cười xòa: “Đó cũng là cái nghiệp của người ta, con ạ”. Rồi ba bị một vố đau từ cậu con nuôi... hụt khiến ba không còn nhìn đời lạc quan nữa. Gọi là “hụt” vì ba đã nhỏ to với mẹ muốn nhận cậu ấy về làm và ngủ đêm lại tiệm sách nhà mình nhưng mẹ còn lần lữa vì nghi ngại gốc gác của cậu ấy. Chỉ biết cậu ấy sinh ra ở mảnh đất miền Trung quanh năm bão lũ, từng đậu đại học nhưng không có tiền nên phải bỏ dở, vào thành phố làm đủ thứ nghề như giữ xe, bảo vệ, phát tờ rơi... để có tiền nuôi em gái theo ngành sư phạm, người đang thực hiện ước mơ luôn cho cả phần mình. Ba gặp cậu ấy vào một chiều mưa, khi cậu đang đói đến nỗi chỉ sau vài phút trò chuyện đã bằng lòng ăn ngon lành một tô phở từ lòng hảo tâm của một người lạ là ba. Sau nhiều lần gặp gỡ ở quán quen mà cậu ấy đang giữ xe, ba mời cậu đi uống cà phê. Cuộc trò chuyện kéo dài hai tiếng đồng hồ khiến hai bác cháu thêm “mến tay mến chân” nhau. Ba tin tưởng đưa chiếc điện thoại đời mới mà chú Tư ở nước ngoài mới gửi tặng tuần trước cho cậu ấy gọi nhờ. Và thế là cậu ấy vừa nói chuyện điện thoại vừa biến mất dần khỏi tầm mắt của ba... Chiêu cũ mà lừa ba ngọt xớt. Nhiều lần đi ngang quán ấy, ba cứ nhấp nhổm nhìn người giữ xe mới, chép miệng: “Tội nghiệp, chỉ vì cái điện thoại mà nó nghỉ việc. Không biết đã tìm được việc mới chưa”. Con lại thấy... tội nghiệp cho ba với lòng trắc ẩn đặt không đúng chỗ. Chuyện đã trôi qua gần một năm, thế mà sáng nay con mở cửa, ngẩn ngơ trước một chiếc hộp nhỏ được đặt kín đáo trước tiệm sách tự bao giờ. Mẹ cầm lên chiếc điện thoại mà ngày ấy ba sở hữu nó chưa được một tuần, rưng rưng đọc tờ giấy đính kèm: “Con xin lỗi bác vì đã... mượn nó quá lâu. Biết em gái cần dùng điện thoại mà để dành mãi con chưa mua được cho em, hôm đó con đã nổi lòng tham. Giờ em con đã ra trường, con đã tìm được việc lương khá hơn, con ray rứt quá! Ngàn vạn lần xin lỗi bác...”. Ba chạy ào ra đường, nhìn quanh quất vì linh cảm cậu ấy vẫn còn đâu đó. Thở phào nhẹ nhõm trước “chuyện lạ có thật” này, con biết rồi đây ba sẽ có lại niềm tin để đóng vai “ông tiên”. Có lẽ con sẽ không ngăn cản ba chi nữa... ĐỖ AN Đến và đi... Ngày 7-9-2009 nó dậy sớm theo mẹ ra bến xe đi Hà Nội. Nó sắp làm sinh viên một trường đại học có tiếng ở đây. Hành lý nó mang theo là một hòm quần áo, một bao gạo đủ ăn trong vòng hai tháng, một hộp ruốc mẹ nó cất công giã cho nó đêm hôm trước và nó mang theo bao hi vọng của cả một gia đình, một dòng họ... Nó quen dần với những người hàng xóm trong khu nhà trọ cả năm chẳng hỏi nhau đến một câu. Nó quen với những con đường đông nghịt người mà nó đã từng tự hỏi: “Người ở đâu ra mà nhiều đến thế?”. Rồi cả những tòa nhà cao tầng nó phải ngẩng mỏi hết cả đầu mới nhìn đến tầng trên cùng... Ở quê nó chẳng bao giờ có những con người, con đường và những tòa nhà như thế! Hơn nửa năm sau ngày nó ra trường... Bố mẹ cắt “viện trợ”. Nó bám trụ ở cái thành phố này với nhà thuê, cơm bụi và những chỗ làm mới... Hơn nửa năm, khi thì đi bưng bê, khi đi bán quần áo, khi đi bán rau sạch trong thành phố... Những khoản nợ vẫn cứ nhiều thêm, những mơ ước của ngày xưa cứ vơi dần. Nửa năm sau ngày ra trường nó mới hiểu vì sao người ta đến và rời khỏi thành phố nhiều đến thế. Hơn nửa năm lam lũ ở thành phố, nó quyết định về quê ngày 20-1-2014. Về quê nó làm một anh công chức tỉnh lẻ theo lời bố mẹ. Hành lý mang về: một vali quần áo có tay kéo nhàn hạ, một bao tải sách vở của bốn năm đại học, một ít đồ lỉnh kỉnh và một ít tiền dành dụm cho mẹ... Vậy là hành lý mang về nhiều hơn lúc nó mang đi. Duy chỉ có một thứ nó đã không còn để mang về đó là: mơ ước của tuổi mười tám. Tags: Nhật ký thành phố
Luân chuyển giám đốc doanh nghiệp làm vụ trưởng và ngược lại, được không? TS NGUYỄN SĨ DŨNG 28/08/2025 2219 từ
David Grossman: Văn chương giữa nỗi đau riêng và cơn bão thời cuộc NICOLAS WEILL (LE MONDE) 27/08/2025 3610 từ
Đưa công chức cấp trên về địa phương: Ai - lúc nào - như thế nào? TS CAO VŨ MINH (ĐH Kinh tế - Luật, ĐHQG TP.HCM) 27/08/2025 1812 từ
Nhận quà Quốc khánh ngay khi chào đời, bé trai được đặt tên Quốc Khánh HOÀNG TÁO 31/08/2025 Bé trai chào đời vào lúc 17h40 chiều 31-8 thì chỉ khoảng 1 tiếng sau đã được lãnh đạo xã đích thân tặng quà Quốc khánh. Cảm động trước tình cảm và sự tận tâm này, bố mẹ cháu quyết định đặt tên con là Quốc Khánh.
Người dân TP.HCM nhận 100.000 đồng quà Quốc khánh ngay trong đêm BÁ SƠN 31/08/2025 Ngay trong đêm, nhiều người dân tại TP.HCM bất ngờ khi nhận được thông báo và những người đầu tiên đã nhận được 100.000 đồng quà Quốc khánh 2-9.
Nam chiến sĩ mất mẹ khi đang làm nhiệm vụ diễu binh: 'Nén đau thương để làm tròn lời mẹ dặn' DANH TRỌNG 31/08/2025 Trong mưa tầm tã của những ngày cuối tháng 8, binh nhất Giang Trí Nhân nén nỗi đau mất mẹ để cùng đồng đội miệt mài luyện tập cho lễ diễu binh kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2-9.
'Mưa đỏ' vượt 'Bộ tứ báo thủ', vào top 5 phim Việt ăn khách nhất lịch sử phòng vé MI LY 31/08/2025 19h ngày 31-8, phim 'Mưa đỏ' đạt doanh thu 333 tỉ đồng, vượt 'Bộ tứ báo thủ' để vào top 5 phim Việt ăn khách nhất từ trước đến nay.