Tịnh Ngôn
Phan Huyền Thư
Anh à,
chữ công em oằn mình nắng hạ
gánh mồ hôi mặn chát lên đồi trăng
tưới khắp sa mạc hơi thở trước cơn dông
đống rơm chữ em thổi niêu cơm thơm
cho bầy con lê la tập bò trên chiếc giường tân hôn gãy giát.
Chữ dung em cất riêng tằn tiện
ngồi đan cho anh chiếc áo ấm che thân gầy
những khi đông về gió bấc buốt ngón tay
em vùi chăn ấm chỗ chờ anh sau cuộc vui bè bạn
để khi về tới nhà anh sẽ ấm ngay.
Chữ hạnh em cắt, em may
thành áo gấm đi đêm
làm sao che cho anh khỏi những ngộ nhận
nụ cười của người anh mang về đổi cho em cáu gắt
tấm áo hàng hiệu người tặng anh giờ đã chật
mà đời thì may bằng tháng rộng năm dài...
Chỉ còn chữ ngôn đắng cay
lâu nay môi em mím chặt
chỉ sợ bật ra tiếng hát thù hận
như nàng tiên cá thất tình
trùng dương mênh mông...
Chỉ vì chữ ngôn là xảo hạnh, vô công ...
nên em xin anh được phóng sinh
cho bầy nước mắt đang thụ thai trong cơn thơ trở dạ
mê sảng đi tìm huyệt đạo siêu thoát
Tịnh tâm
tịnh khẩu
tịnh hạnh
tịnh tình
Tịnh
ngôn ngôn...

Minh họa
Tựa!
Ngô Kinh Luân
Mình buồn không biết tựa ai,
Tựa vào ngọn gió ban mai không đành?
Muốn về để tựa tóc xanh,
Tình ơi, ngày cũ đã thành hôm xưa.
Mình buồn, muốn tựa vào mưa
Thì cơn phùn ấy cũng vừa mới tan.
Tựa em, thì sợ đa đoan
Tựa nhớ thì khói đã vàng ngón tay.
Mình buồn, tựa vào cơn say
Tiếc thay bằng hữu lúc đầy khi vơi.
Mình buồn, tự tựa mình thôi
Để cho chiếc bóng nói lời ủi an.
Còn ai, đang tựa lỡ làng?!

Minh họa
Vợ
Lê Minh Quốc
Rất tự nhiên bỗng một ngày rất lạ
Người con gái ta yêu những tưởng chỉ qua đường
Một cuộc tình cũng "trần ai khoai củ"
Cũng gập ghềnh sóng gió lại tai ương
Cũng đớn đau nát nhầu tuyệt vọng
Cũng chia tay day dứt một mùi hương…
Tưởng lả tưởng - tôi ơi đừng tưởng bở
Người con gái ta yêu đã chung gối chung giường
Đã trở thành một phần máu thịt
Đã hồng hào tên gọi của Yêu Thương
Rất tự nhiên như hết khuya lại nắng
Mối tình cuối cùng trở lại đầu tiên
Tự hỏi lấy sao lạ lùng đến thế?
Xin thưa rằng, hội ngộ của nhân duyên
Không lý giải, không giãi bày tâm sự
Không thơ văn huyếnh hoáng ồn ào
Người con gái đến bên đời lặng lẽ
Đến một lần mãi mãi sống trong nhau
Nghiêm túc nhé, tôi bắt đầu đi học
Trang đời mở ra bập bẹ đánh vần
Nắn nót ghi từng âm thanh mới mẻ
Lòng dặn lòng "tương kính như tân"
Rất lạ lẫm biết bao điều bỡ ngỡ
Phải nghiến răng quên, phải tập trưởng thành
Phải phía trước con đường dài phía trước
Tôi bây giờ phải quay lại xuân xanh
Người gái ta yêu vẫn bền lòng nhẫn nại
Vẫn dắt dìu an ủi với bao dung
Bát ngát thương yêu mở lòng như mẹ
Cuộc tình đầu tiên nay chính thức cuối cùng
Tấm ảnh
Trương Nam Hương
(Kính Mẹ)
Trước tấm ảnh ố vàng năm tháng cũ
Lắng ngày xưa thủ thỉ với bây giờ
Ôi trong trẻo mắt của người thiếu nữ
Giống cái nhìn bạn gái - thuở ta mơ
Người trong ảnh trẻ hơn ta nhiều tuổi
Ngỡ thời gian chưa dốc trận bão lùa
Nâng tấm ảnh đã nhòa như sương khói
Ta hôn về cô gái - mẹ ta xưa!

Minh họa
Soi gương
Phạm Thị Ngọc Liên
Có quỵ ngã cũng phải tươi tỉnh
vì thế nên em thoa son
vì thế mà chọn màu xanh để kẻ đuôi con mắt
và hàng mi cong
Thì cũng có lúc em không gượng được nữa
sẽ phải ốm đau
sẽ phải khóc
đôi khi em tự hỏi nước mắt nói lên được điều gì?
và thấy mình lẩm cẩm
đôi khi em tự hỏi vì sao mình không thoát khỏi vòng quay của số phận
thật nghiệt ngã khi phải đối đầu
và thấy mình yếu đuối
trước gió giông
Em đã tự dối mình nhiều lần
tự ru mình trong chiếc áo bình yên
để sống
giờ đây em thấy thật có lỗi với bản thân
thấy mình kiệt lực
Thì thôi em không gượng nữa
chấp nhận nỗi đau như khi thử thách với hình xăm
có nhăn nhó cũng vẫn phải đẹp
có quỵ ngã cũng phải tươi tỉnh
Vì thế nên em thoa son...
Cái nhớ lắm
Trung Dũng
Cái nhớ leo lên xe đò
Ngoái đầu nhìn về chốn cũ
Ngày cái nhớ bỏ đi xa
Cây vối võ vàng ủ rủ
Hôm cái nhớ đi máy bay
Tiễn nhau, bảo đi lâu lắm
Có đứa cứ nhìn lên trời
Hồn thiên di miền xa thẳm
Bữa nào cái nhớ quên chát
Toàn cõi phây-búc buồn tênh
Có bao nhiêu niềm chan chứa
Đành thả cho trôi bồng bềnh
Thường cái nhớ là xa vắng
Nhưng khi đã lặn vào trong
Đi ra đi vào đi ngủ...
Đều vấn vương rối cả lòng
Cái nhớ là cái nhớ lắm
Làm quạnh hiu cả Sài Gòn
Mùa thu thì về quá chậm
Mà tàn thu là héo hon!
Hoa ngày 8-3
Thu Nguyệt
Ngắm hoa dành cho ngày 8
Nở tràn trên khắp nẻo đường
Đã hoa thì dĩ nhiên đẹp
Lại nở vào ngày dễ thương...
Hoa đâu biết lòng người nhận
Cũng đâu thấu ý người mua
Đời cần quá nhiều ý nghĩa
Nên hoa theo chẳng kịp mùa.
Xinh xinh góc nhà góc phố
Tận lòng hoa nở như hoa
Yêu thương vượt qua sướng khổ
Đâu chờ phải tám tháng ba!