TTCT - Chẳng hiểu ngày xưa ông bà mình có “sên” bùa ngải gì vô những vật dụng đã dùng qua hay không, mà bây giờ để cho con cháu chạm đến thứ gì cũng đều gọi nhớ! Minh họa: VIIP Hôm dời Nhà Lớn, bác Hai trai moi ra từ trong góc bếp một chiếc tĩn nhỏ. Chẳng ai biết nó đã nằm ở đó từ bao lâu rồi. Thân tĩn chìm trong đất, chắc là đám chuột đào hang lâu ngày đùn đất lên chôn luôn chiếc tĩn. Phần miệng còn nhô lên trên, chứa đầy rác rến. Tụi con cháu vây quanh chiếc tĩn, ngó nghiêng ngó ngửa như đang đứng trước kho của chìm của dòng họ, cũng bởi chính thái độ trịnh trọng khó tả của bác. Moi hết rác rến trong chiếc tĩn ra, chẳng có gì trong đó ngoài... rác rến. Lớp bên trên có cái vỏ trứng vịt còn mới tinh, chắc là gần đây chuột mới tha vào. Tuần tự, những lớp bên dưới cứ xỉn màu từ từ lại. Một chiếc kẹp tóc không rõ màu, vài mẩu vải vụn nhòe nhoẹt hoa hòe “quê” chưa từng thấy. Lớp dưới cùng thì chịu thua. Toàn bụi là bụi. Nhưng chắc chắn trước khi trở thành bụi, chúng đã từng là thứ gì đó được gọi tên đàng hoàng. Từ trên miệng xuống đáy chiếc tĩn, cứ như nhìn xuyên ngược lại lớp lớp thời gian đã vùn vụt trôi qua. Nhiều tiếng thở dài hụt hẫng kín đáo của người lớn, trẻ con thì huỵch toẹt: cái hũ, có gì mà coi! Cũng vẫn vẻ trịnh trọng đó, bác nâng tĩn bằng hai tay, đi ra cầu ao rứt nắm lá chuối khô. Bác nhẹ nhàng đặt nó xuống nước, một tay vịn phần miệng, một tay nhè nhè cọ nắm lá chuối từ trong ra ngoài cho đến khi chiếc tĩn sạch bong. Chiếc tĩn đó, sau khi được cọ rửa lau khô kỹ lưỡng, chỗ của nó là ở trên bàn thờ bà nội. Thái độ kỳ quặc của bác khiến nhiều người lớn nhíu mày vỗ trán. Sau cùng cũng có người truy được lý lịch: chiếc tĩn nhỏ này khi bà nội còn sống, vốn dùng đựng tương, thường để ở đầu bếp. Còn trước đó nó thuộc sở hữu của bà cố, bà cố truyền lại cho bà nội. Khi bà nội bắt đầu truyền lại cho bác gái thì một ngày sáng trưng hay chiều nhập nhoạng chi đó, chiếc tĩn biến mất. Ngặt nỗi nó không biết mất vào lúc khác mà ngay sau khi giữa mẹ chồng - nàng dâu xảy ra chuyện lục đục. Bác gái thì cằn nhằn cái miệng tĩn nhỏ xíu, mỗi lần múc tương muốn mắc kẹt bàn tay ở trỏng. Bác gái cằn nhằn lúc về đêm với bác trai. Không ngờ bà nội còn thức, nằm ở gian kế bên nghe được. Bà nội nói khó múc cũng phải xài nó, muốn xài cái khác thì đợi sau khi bà nhắm mắt. Khi chiếc tĩn biến mất, chẳng ai muốn đi tìm vì nó là... chiếc tĩn. Bà nội đinh ninh rằng bác gái đã đem giấu biệt. Bác gái thì giận dỗi: mất thì đỡ phải kẹt tay trong đó. Trước khi bà nội mất, bà còn hỏi bác gái: “Vợ thằng Hai, bây nói thiệt đi, bây giấu chiếc tĩn của má ở đâu?”. Bác gái chỉ tay lên trời thề: “Con mà có giấu nó, trời đánh con liền”. Bà nội lắc đầu, trào nước mắt rồi lịm dần. Đến khi bác gái mất, bác còn dặn bác trai: nhớ tìm cho bằng được chiếc tĩn để minh oan cho mình; để mẹ chồng, nàng dâu dưới suối vàng còn có thể nhìn mặt nhau mà mừng mà tủi. Chiếc tĩn bề hoành chắc chỉ được ba gang tay người lớn vậy mà dường như có sức nặng ngang cả khối ngũ hành sơn. Nhà Lớn dọn phải đến cả tuần lễ mới xong. Quá nhiều thứ được đem ra ngắm nghía, truy nguyên lai lịch, rồi quy đổi và đâu đó có người còn định giá ngầm. Toàn là những thứ “vô giá”. Thứ có giá duy nhất mà mọi người còn nhớ là chiếc máy hát đĩa của ông nội thì không thấy ở đâu. Ai đó ác miệng nói khơi khơi: có khi đã bán đi từ lâu rồi, tìm chi nữa. Nhiều người nói người hưởng hương hỏa là người may mắn nhất vì thừa kế phần lớn gia sản của ông bà tổ tiên để lại, nhiều khi chẳng cần làm gì mà cũng có của ăn của để đến cả đời. Nhưng không ai nhận ra trên thực tế chỉ đơn giản bác là người-được-chọn để gánh cái gánh truyền đời. Thứ hữu hình mót được từ Nhà Lớn thì bán chẳng ai mua, toàn là những ơ nồi gãy gọng, vòng gặt mối mọt, nơm lọp mục bấn, cối quết bánh phồng sứt sẹo... việc gọi tên chúng ra giữa thời buổi bây giờ thôi cũng đủ làm dậy bụi nghèo nàn một thuở. Còn những thứ vô hình, chắc không bao nhiêu người có khả năng “định giá” và trong số ấy, ai có đủ can đảm để “mua”? Thành ra khi Nhà Lớn được dọn, minh bạch không chừa một ngóc ngách nào, đâu đó có người đã thở phào nhẹ nhõm: may mà mình không phải là người được chọn! Người-được-chọn đang đứng đằng kia, trên nền nhà cũ, chạm vào vô hình mà nghe chuyện trăm năm... Tags: Tạp bút
Luân chuyển giám đốc doanh nghiệp làm vụ trưởng và ngược lại, được không? TS NGUYỄN SĨ DŨNG 28/08/2025 2219 từ
David Grossman: Văn chương giữa nỗi đau riêng và cơn bão thời cuộc NICOLAS WEILL (LE MONDE) 27/08/2025 3610 từ
Đưa công chức cấp trên về địa phương: Ai - lúc nào - như thế nào? TS CAO VŨ MINH (ĐH Kinh tế - Luật, ĐHQG TP.HCM) 27/08/2025 1812 từ
Tổng duyệt lễ kỷ niệm, diễu binh, diễu hành mừng Quốc khánh 2-9 30/08/2025 Buổi tổng duyệt diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, tại quảng trường Ba Đình, Hà Nội sáng 30-8 sẽ có quy mô tương tự buổi lễ chính thức vào sáng 2-9.
Tiêm kích Su 30-MK2 thả đạn nhiễu, trực thăng kéo cờ trên bầu trời thủ đô NGUYỄN HIỀN 30/08/2025 Sáng 30-8, người dân, du khách mãn nhãn trước màn biểu diễn của các trực thăng, tiêm kích mở đầu cuộc tổng duyệt diễu binh, diễu hành 2-9.
Trường đại học ở TP.HCM sai sót khiến hàng chục thí sinh đậu thành rớt, rớt thành đậu TRẦN HUỲNH 30/08/2025 Sau khi rà soát dữ liệu, Trường đại học Tài chính - Marketing phát hiện sai sót dẫn đến hàng chục thí sinh đậu thành rớt, rớt thành đậu.
Nút giao An Phú: Chủ tịch TP.HCM yêu cầu đúng hẹn, Ban Giao thông xin chậm 6 tháng ĐỨC PHÚ 30/08/2025 Nút giao An Phú (cửa ngõ phía đông TP.HCM) ngổn ngang rào chắn, trụ cầu dở dang và dòng xe ken đặc xung quanh.